Archive for the ‘Cà phê chiều thứ bảy’ Category

Văn hóa cà phê

Có người nói: “Cà phê không phải là thú thanh thản như trà, càng không mạnh mẽ bạo liệt như rượu. Người thưởng thức nhẹ nhàng cho rằng cà phê là gạch nối giữa niềm vui và nỗi buồn. Với ai đang muộn phiền, cà phê càng day dứt như một bản nhạc có nhiều dấu lặng. Còn những kẻ môn đồ của giáo phái cà phê thì cho đó là người đàn bà mang bùa ngải trong mình….” Chính vì thế một nghịch lý đã xảy ra, khi cuộc sống càng đầy đủ bận rộn thì vai trò của cà phê càng trở nên quan trọng hơn trong đời sống thường nhật, nhất là đối với giới mày râu. Đàn ông không chỉ uống cà phê như một nhu cầu giải khát sinh học mà từ lâu nó đã trở thành một “thú thưởng thức” mang nhiều tính cách cá nhân. Cũng ngần đó loại cà phê nhưng mỗi người lại đến với cà phê theo mỗi cách khác nhau. Những người đàn ông có tuổi, người mang nhiều tâm sự hoặc sống hướng nội không thích những chốn ồn ào, sôi động. Họ thường tìm đến những góc quán có không gian trầm lắng, nhẹ nhàng, thông thoáng. Trong ngõ sâu hoặc trên những con phố vắng người để trải lòng với những tách cà phê, đắm mình trong những bản nhạc dịu êm hoặc một không gian thiên nhiên thư thái bên giỏ lan, bên con suối nhân tạo róc rách. Những người này có thể bỏ hàng giờ, hàng buổi thậm chí là cả ngày để được uống cà phê và quên đi mọi tâm sự của mình. Họ xem đó cũng là một kiểu giải toả stress “không đắt tiền”. Nổi tiếng nhất đối với những quán cà phê dạng này là cà phê Sỏi Đá, Tuấn Ngọc, Thiên Thai, Tĩnh lặng, Tưởng Niệm, Niết bàn,… (Sài Gòn) hay Phố Cổ,… (Hà Nội). Riêng những người bạn trẻ là sinh viên, học sinh hoặc những người mới đi làm thường tìm đến những góc quán vui nhộn, sang trọng và trẻ trung họ thường đi thành nhóm và nói chuyện rất sôi nổi bên tách cà phê. Quán họ tìm đến là quán có không gian hiện đại, mang màu sắc Âu và thường nằm ở những con phố lớn, có view hướng ra đường, hầu hết đều có máy điều hoà nhiệt độ và màn hình ti vi lớn. Bước vào quán là bước vào một thế giới sôi động, náo nhiệt với những bản nhạc rock nảy lửa hay những bộ phim hành động “ác chiến”. Giới trẻ tìm đến đây vì những quán dạng này mang đến cho họ những cảm giác hết sức thoải mái, họ tha hồ nói chuyện cười đùa, ăn uống mà không sợ gây ảnh hưởng đến những người xung quanh. Papilon, cafe Nhân… (Hà Nội), Hình Như Là, Viet”s Top, cát Đằng, Bờ Hồ, Grammy… (Sài Gòn) là những quán dạng này. Hai chiếc ghế nhựa hoặc gỗ, một ngồi và một để cà phê. Có thể ngồi trên vỉa hè, trong hẻm nhỏ nào đó vào bất cứ thời điểm nào. Đó là kiểu uống cà phê bình dân nhất, phổ biến hiện nay nhất ở Việt Nam. Đối tượng uống cà phê kiểu này đủ mọi thành phần, lứa tuổi. Họ uống cà phê như một nhu cầu giải khát hay một thói quen thường nhật nên không câu nệ về không gian. Riêng ở Hà Nội, không biết từ bao giờ uống cà phê dạng này như đã trở thành một nét văn hoá. Chỉ cần dạo qua con phố Nguyễn Du, Lý Thái Tổ bạn sẽ dễ dàng bắt gặp cảnh đông đúc người ngồi bên vỉa hè uống cà phê dù vào mùa hè hay mùa Thu. Những quán dạng này tuy hơi xô bồ, bụi bặm nhưng trái lại người uống cảm thấy rất thoải mái và tiện lợi, giá cả lại phải chăng. Ở Sài Gòn, quán Môri trên đường Hồ Văn Huê là quán cà phê vỉa hè lớn nhất và được dân nghiền cà phê vỉa hè gọi vui bằng cái tên “chốn về bình yên”. Đối với dân văn phòng thì điểm đến quen thuộc và thường xuyên nhất có lẽ vẫn là cà phê wifi phủ khắp khuôn viên quán cộng với không khí dễ chịu, thoải mái là điểm thu hút nhất. Thần dân của quán là những người không thích môi trường làm việc gò bó của văn phòng, họ tìm đến đây như một cách làm việc tự do. Ngồi ở đây, vừa làm việc vừa có thể nhâm nhi cà phê hay tán gẫu cùng bạn bè. Mà họ vẫn gọi là “vừa làm vừa chơi”. Dạng quán cà phê độc đáo nhất vẫn là dạng quán chuyên về một thú chơi nào đó. Chẳng hạn, quán nhạc Trịnh là nơi hội tụ của dân mê nhạc Trịnh, quán xe cổ – là nơi trưng bày nhiều bộ sưu tập về xe máy cổ, Yoko là quán dành cho các fan nhạc rock, Đồng Quê – quán tái hiện lại không gian của làng quê thuần Việt với những vật trang trí thân quen như cái cày, bộ quang ghánh, cái liềm, lợp mái tranh… thậm chí, trong thời gian gần đây, khi thị trường chứng khoán rộ lên như một cơn sốt, thì xuất hiện những quán cà phê chuyên cập nhập thông tin chứng khoán để hút khách. Cá tính và độc đáo là “tính cách” của quán hay cũng chính là tính cách của những người đến đây. Họ tìm đến quán vì họ nhận thấy “gu” của quán hợp với gu của mình. Do đó quán là điểm gặp gỡ thường xuyên của những người có cùng sở thích, đam mê. Đây là kiểu cà phê in đậm dấu ấn cá nhân rõ nét nhất nhưng lại chiếm số lượng nhiều nhất. Đi vào đời sống tự nhiên như không có gì đặc biệt. Nhưng người ta dễ dàng nhận thấy, càng ngày cà phê càng định hình rõ nét như một sắc màu văn hóa đối ẩm chẳng khác gì trà. Và trong cơn lốc của thị trường, của cuộc sống đó không phải là điều khó lý giải đối với giới mày râu. (st)

Cafe và kỷ niệm.

Tôi nhớ có ai đó đã từng nói: Kỷ niệm thì như rong rêu, tuy nhỏ nhưng bám chắc…

Quán café gắn liền với những ký niệm trong tôi. Có lẽ vậy mà tuần nào người ta cũng thấy tôi luôn ngồi ở góc đó, cùng với máy tính và ly cafe bên cạnh. Nhiều khi tự hỏi liệu có phải góc này chỉ dành riêng cho mình? chỉ chờ mình đến và ngồi vào đấy. Quán cafe có không gian ấm cúng, được trang trí theo phong cách nhẹ nhàng, lãng mạn, và đặc biệt ở đây luôn có những bản nhạc mà tôi yêu thích, bước chân vào quán không cần gọi người phục vụ cũng sẽ mang đến cho tôi một ly café nâu đá.

Nhiều người cho tôi là hâm dở khi cafe 1 mình nhưng tôi Thích cái nghề không chính thức của tôi, ngồi quan sát cuộc sống bên ly cà phê ấy. Cà phê một mình thật thú vị, nếu ai đó còn ngần ngại hãy tự mình thưởng thức tách cà phê đúng nghĩa mang hương vị cô đơn nhưng đầy cảm xúc ấy đi. Đôi khi ta cần dừng lại dành thời gian để nhìn lại chính mình, đó  là lúc ta cần cà phê một mình. Cái cô đơn của kẻ một mình thường gặp phải sự cô độc nếu không tự mình gắn bó và sống hoà thuận với nó. Vì thế tôi chọn cho tôi một cuộc sống mang hương vị nồng nàn pha lẫn chút đắng của cà phê.

Hương vị cà phê đối với tôi nó mang cả hương vị quê nhà, cái hương của từng góc phố, từng con đường, từng bàn tay làm ra nó, từng kỷ niệm chất chứa ở tách cà phê chứ không hẳn là chỉ thưởng thức chúng. Bao lâu nay tôi vẫn thế. Lang lang một mình quen rồi, lâu rồi, nên tất cả chỉ còn là kỷ niệm…

Văn hóa cà phê, văn hóa từ ký ức.

Ngày nay người ta thường nói nhiều đến chuyện văn hoá cà phê, nhưng bằng cách nào mà liên hệ với văn hoá cà phê khi không mở lại những không gian quán cà phê vợt từng đập cùng nhịp sống với cả thế hệ thị dân.

Không ai biết chính xác cái cách pha cà phê bằng vợt có từ thời điểm nào, nhưng hầu hết mọi người đều tin rằng cái vợt pha cà phê du nhập vào xứ ta cùng một ngày với cái thú uống cà phê.

Người Sài Gòn ngày xưa thức giấc sớm, cứ tầm 4, 5 giờ sáng là bếp ở tiệm nước hoặc bếp ở quán hẻm phố lại đỏ lửa nấu nước pha cà phê. Hình ảnh phổ biến nhất của cà phê vợt lại là cái siêu đất, loại siêu nấu thuốc bắc và cái vợt bằng vải dài như chiếc vớ của người đi giày bốt.

Người bán cà phê dùng nước sôi để trụng sạch vợt rồi cho loại cà phê xay nhuyễn vô. Cái vợt chứa cà phê được cầm để trên miệng siêu trước khi chế nước sôi vào; vậy là dòng cà phê đen nâu chảy ra từ cái vợt toả khói thơm nghi ngút. Tất nhiên, tuỳ theo giá tiền của ly cà phê mà lượng cà phê cũng như số lần cà phê được vợt đậm hay vợt lợt.

http://xmedia.nguoiduatin.vn/2013/10/16/image-thumb1381919154.jpg

Nói đến cà phê vợt mà không nhắc đến ngón nghề rót cà phê của các tay pha chế thì có khi thiếu sót. Cái hình ảnh đưa siêu cà phê lên cao rồi để cho dòng cà phê chảy ra từ vòi siêu làm tràn miệng ly cà phê đọng lại trong cái dĩa. Cái ngón nghề rót tràn ly này sao khéo quá, tràn chút xíu, để dư cà phê cho khách chút xíu thôi vậy mà thành một phong cách kề môi miệng vô cái dĩa vừa thổi vừa húp.

Có người giải thích về phong cách húp chút cà phê dư trong dĩa là: cà phê mới rót nóng hổi, hương cà phê tràn trên mặt cái dĩa, kề mũi miệng vô là cách tận hưởng hương cà phê. Có thể cách giải thích đó là suy diễn nhưng dù sao chỉ với món cà phê vợt người ta mới có phong cách húp cà phê trong dĩa.

Trước đây, ở các quán bán cà phê vợt còn có kiểu cà phê bơ; cà phê được chấm thêm chút xíu bơ càng làm cho cà phê vợt ra cái vẻ Tây hơn. Một ông trung niên nói: “Những năm đi Thanh niên xung phong khắp các nông trường, mỗi lần về phép là làm một ly cà phê bơ, làm như cái mùi cà phê bơ nó nhắc mình kiểu gì thì mình cũng là người đô thị, dân Sài Gòn”.

Ở các tiệm nước của người Hoa còn có kiểu uống cà phê vợt chấm giò quẩy hoặc bánh tiêu. Với nhiều người lớn tuổi, dân hưu trí… kiểu cà phê này có thể thay thế phần ăn điểm tâm sáng. Thật là ngon lành biết bao khi cầm nguyên cả cái bánh giò quẩy chấm vào ly cà phê hoặc ngắt từng miếng bánh nhỏ rồi dùng muỗng vớt chung với cà phê lên nhâm nhi.

Ngày trước ở khắp Sài Gòn – Chợ Lớn, ai có dịp đi trong buổi tinh mơ ngang qua các tiệm nước hay quán cà phê đều rộng ngực hít lấy khói hương thơm cà phê. Hương cà phê hoà quyện cùng hơi nước toả ra, tạo nên những góc không gian đô thị an vui êm đềm cho mọi thị dân.

Ngày nay người ta thường nói nhiều đến chuyện văn hoá cà phê, nhưng bằng cách nào mà liên hệ với văn hoá cà phê khi không mở lại những không gian quán cà phê vợt từng đập cùng nhịp sống với cả thế hệ thị dân. Tìm đến một quán cà phê vợt còn sót lại trên đường Tân Phước, bên hông chợ Thiếc, bước vào cái quán cũ kỹ nhưng tràn ngập hương cà phê này người ta mới hay rằng, chỉ có pha cà phê bằng vợt, chỉ có giữ nóng cà phê bằng cái siêu đất thì hương cà phê vợt tự do hơn hẳn hương cà phê bị nhốt trong cái phin bằng kim loại.

Nhìn những cụ bà, cụ ông và người trung niên người Việt lẫn người Hoa ngồi im lặng thưởng thức từng ngụm cà phê vợt, người ta mới cảm nhận rõ rằng sự thay đổi không gian bán cà phê, thay đổi cách thức pha cà phê không có nghĩa cà phê vợt bị loại khỏi nguồn hương cà phê ký ức của những thị dân cần một ly cà phê để tỉnh thức mỗi đầu ngày.

(Sài Gòn Tiếp Thị)

Lang thang cà phê Hà Nội

Chiều cuối thu, nhìn nắng nhẹ nhàng nhảy nhót trên những tán lá xanh, ta bỗng thấy thiếu một cái gì đó. Có người bạn rủ ‘cà phê không?’, chợt nhận ra, ta đang thèm một ly cà phê vỉa hè thơm lừng… ‘vị phố’.

http://ihay.thanhnien.com.vn/Pictures201310/LinhSan/ngay2210/Ca%20phe%20via%20he%20(1).JPG

Hà Nội chẳng thiếu những quán xá đường phố, phổ biến đến mức ẩm thực vỉa hè dường như đã trở thành một nét văn hóa. Cà phê – thức uống đầy mê hoặc cũng không quên góp mình vào danh sách những món người ta thích được thưởng thức trên đường.

Giữa những con phố chật ních trong lòng Hà Nội và ngay cả giữa đám đông, cà phê vỉa hè vẫn cho ta cảm giác có được một góc riêng, vừa chậm rãi thưởng thức đồ uống, vừa chuyện phiếm ngắm nhìn phố phường. Cà phê vỉa hè Hà Nội, ấy là thứ cà phê chỉ uống một lần là đủ để nghiền.

http://ihay.thanhnien.com.vn/Pictures201310/LinhSan/ngay2210/Ca-phe-via-he-(2).jpg

Cà phê vỉa hè có thể gặp ở bất cứ đâu, nhất là trong những góc phố. Có những lần ta ngang qua, dù đông hay hè, dù sáng sớm hay chiều muộn, vẫn chỉ thấy một cảnh tượng không khác nhau. Người người ngồi đầy trên vỉa hè với những chiếc ghế nhựa (có khi sang hơn là ghế gỗ). Một ghế để ngồi, một ghế để đặt tách cà phê.

Thế là đủ để kéo khách qua đường dừng lại, chọn cho mình một chỗ giữa những tiếng trò chuyện râm ran. Ly cà phê giản dị được bưng ra, mùi thơm quyến rũ lan tỏa nồng nàn cả một góc phố. Tiếng leng keng khuấy cốc quen thuộc vang lên, câu chuyện mới cũng bắt đầu.

Người ta bảo cà phê vỉa hè chỉ để uống, bởi ở đây chẳng có không gian đẹp được sắp đặt cầu kỳ, không hoa, không nhạc, không menu, nhiều khi còn chẳng có cả cốc nước lọc đi kèm. Mọi thứ đều đơn giản, đến mức chỉ còn hương vị cà phê là đọng lại.

Trong không gian đường phố rộng lớn, người ta thoải mái trò chuyện, thoải mái chia sẻ với bạn bè, nhìn ngắm dòng người mà theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình. Khi ấy, lời mời chào của những gánh hàng rong cũng trở nên đáng yêu lạ.

http://ihay.thanhnien.com.vn/Pictures201310/LinhSan/ngay2210/Ca%20phe%20via%20he%20(4).JPG

Cà phê vỉa hè có thể đón bất cứ ai, dù bạn bình dân hay sang trọng. Mấy cậu sinh viên có, vài cô gái văn phòng có, đôi ba ông bạn già ra đánh cờ cũng có, có cả những gương mặt thân quen ngày nào cũng ngồi đúng một chỗ. Thú vị hơn cả là sự góp mặt của vài vị khách Tây đi dạo quanh phố cổ, khi thấy dân bản địa ngồi đầy trên vỉa hè bèn tò mò ghé vào gọi một tách “milk coffee”, tôi có cái thú lạ lùng, đó là quan sát xem những vị khách, vốn quen uống cappuccino hay espresso, nhún vai ngạc nhiên ra sao khi nhận ra dưới đáy cốc của mình có một lớp sữa đặc thật mịn màng.

Ồn ào nhưng không hề xô bồ, nhưng đồng thời cũng mang vẻ lặng lẽ mà chẳng hề buồn tẻ. Người tạt qua uống vội rồi đi, người cà kê cả buổi, cà phê vỉa hè lúc nào cũng có cái vẻ đông đúc của nó. Người ta uống rồi quay lại có khi không chỉ vì cà phê ngon, mà còn vì “vị phố” rất dễ ghiền. Tình yêu Hà Nội có lẽ cũng bắt đầu từ những ly cà phê như thế.

(Trường Giang)

Gu Sài Gòn

Văn hóa là một khái niệm thật rộng với rất nhiều cách định nghĩa khác nhau. Với mỗi người, văn hóa đều có thể nhìn nhận từ những góc độ tương phản, và bản thân mỗi vùng miền đều chứa đựng trong nó những nét văn hóa riêng biệt. Trong con mắt của một người yêu cà phê, cà phê Sài Gòn đã mang lại rất nhiều ấn tượng, nó lý giải rất nhiều về lối sống, tính cách và con người của vùng đất phương Nam đầy tự do và ngẫu hứng.

Văn hóa là một khái niệm thật rộng với rất nhiều cách định nghĩa khác nhau. Với mỗi người, văn hóa đều có thể nhìn nhận từ những góc độ tương phản, và bản thân mỗi vùng miền đều chứa đựng trong nó những nét văn hóa riêng biệt. Trong con mắt của một người yêu cà phê, cà phê Sài Gòn đã mang lại rất nhiều ấn tượng, nó lý giải rất nhiều về lối sống, tính cách và con người của vùng đất phương Nam đầy tự do và ngẫu hứng.

Nếu bữa sáng ở Hà Nội gắn liền với tô phở nóng hổi thì ở Sài Gòn  gắn liền với ly cà phê ngon đặc biệt. Nếu ở Hà Nội, địa điểm lý tưởng để “buôn chuyện” là những quán trà đá, trà chanh vỉa hè thì ở Sài Gòn đó là những quán cà phê bệt. Cà phê Hà Nội chen chúc với 2 đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn còn cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus. Người Hà Nội thích uống cà phê ở những con phố nhỏ, những quán nhỏ, đầy trầm mặc và suy tư. Họ thường ngồi thư thái bên cốc cà phê, đọc một tờ báo trầm ngâm trước những dòng xe hối hả qua lại và nhìn những mái ngói cổ rêu phong nhuốm màu thời gian, hồi tưởng và hoài niệm. Họ có thể là những người trung niên, những viên chức về hưu, hay bộ phận những người làm kinh doanh cần khoảng thời gian cho riêng mình.

Chỉ ngần thứ đó thôi đã nói lên rất nhiều về tính cách, văn hóa của người Hà Nội, của nét văn hóa rất riêng ở vùng đất kinh kì ngàn năm tuổi này. Còn người Sài Gòn, họ khác hẳn với những vùng khác trên cả nước. Họ uống cà phê mọi lúc, mọi nơi, họ có thể thuộc mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi. Cốc cà phê của người Sài Gòn thường rất đặc biệt, nó to như cốc bia, hoặc nhỏ nhưng vẫn đầy những đá. Họ uống và thích hơn vị ngậy ngậy của đậu nành rang cháy trộn lẫn với bột cà phê và coi cà phê như một thứ giải khát thông dụng. Ở Sài Gòn có rất nhiều loại hình cà phê, phục vụ đủ mọi nhu cầu của các tầng lớp xã hội khác nhau. Sài Gòn có cà phê bệt ngồi vỉa hè, cà phê trong những con ngõ nhỏ, rồi các quán cà phê sang trọng, cà phê sách, cà phê sành điệu.

Người Sài Gòn có cái gu thưởng thức cà phê rất riêng, mang đậm đặc tính phóng khoáng của con người ở đất phương Nam. Họ có thể đi uống cà phê lúc 11 hoặc 12h đêm, có thể uống vài cốc một lúc. Những cốc cà phê của họ thường nhạt, với ít cà phê, ít sữa và rất nhiều đá. Vào một hàng cà phê ở Sài Gòn, nếu bạn gọi một cốc nâu, thì bạn sẽ được phục vụ cà phê đen, hoặc gọi bạc xỉu, hay cà phê sữa sẽ được phục vụ những cốc cà phê to, với hương vị rất nhạt, chủ yếu là sữa và đá. Họ coi cà phê như cách hiểu đơn giản nhất về chính mình với câu nói cửa miệng: “Đi cà phê không?”

Cà phê Sài Gòn muôn màu muôn vẻ, có những quán cà phê còn chú ý chăm chút cả đội ngũ nhân viên chạy bàn, sao cho ngoại hình bắt mắt, ăn nói nhỏ nhẹ…..nhưng dù đó là một quán cà phê lớn, hay một cửa hàng cà phê trong hẻm, họ vẫn luôn niềm nở, tận tình với từng khách hàng. Đó thực sự là một lối sống, một cách làm việc hết sức chuyên nghiệp, góp phần tạo nên bức tranh đa sắc của thành phố phát triển bậc nhất Việt Nam.

(Nguyễn Thị Kim Trinh)

Cà phê Sài Gòn

Nghĩ về Sài Gòn là nghĩ về món cơm tấm, tiếng rao đêm, mưa bất chợt, con người Sài Gòn nhiệt tình dễ mến và hơn hết là cà phê sáng – loại thức uống không thể thiếu của người dân Sài Gòn. Nhớ Sài Gòn là nhớ món cơm tấm bình dân nghi ngút khói, nhớ những ly cà phê Sài Gòn nhâm nhi mỗi sáng ngắm phố phường.

Người Sài Gòn có thói quen uống cà phê sáng cho tỉnh táo để bắt đầu một ngày làm việc. Câu chuyện quanh bàn cà phê sáng có thể bao gồm từ chuyện nghề nghiệp, chuyện con cái, gia đình đến các vấn đề thời sự, giáo dục, thể thao hay cả chính trị thế giới.

Dân Sài Gòn có thể uống cà phê vào bất cứ lúc nào trong ngày, dù là bữa trưa hay tối. Dân văn phòng sau bữa cơm trưa có thể chọn một quán nào đó, vài câu chuyện phiếm buổi trưa bên ly cà phê đá có thể xua tan cơn buồn ngủ giữa ngày. Sài Gòn nổi tiếng bởi những nơi giải trí sang trọng, nhưng đằng sau sự nhộn nhịp, sang trọng ấy còn có những nơi bình yên và đời thường. Và có lẽ Sài Gòn đẹp nhất là lúc về đêm. Không lung linh rực rỡ như đèn hoa ngày Tết, nhưng cũng đủ làm ta lắng mình trong một quán cà phê nào đó, vừa nhâm nhi, vừa ngắm khung cảnh thành phố về đêm, bất chợt bạn nhận ra rằng thành phố này thật xinh đẹp và quyến rũ biết bao. Một thành phố không ngủ chắc chắn không thể thiếu những quán cà phê không ngủ. Những lữ khách chờ chuyến xe đêm, những nhóm bạn đi ăn khuya quá giấc, bác xe ôm, anh công nhân quét đường hay những nghệ sĩ đi lang thang tìm cảm hứng đều có thể là khách quen của những quán cà phê cóc đơn sơ ven đường.

Cafe sáng sớm

Tình cờ, trong một lần tìm kiếm thông tin về môi trường, đô thị, và sự hội nhập về văn hóa, em biết đến cái tên Christian Berg qua một diễn đàn được gọi là “Diễn đàn đô thị Châu Á, Thái Bình Dương” (Asia – Pacific Urban Forum – APUF). Christian – cũng như nhiều “người trẻ” khác – họ có văn hóa, nghề nghiệp, tư duy, kiến thức khác nhau; họ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trên thế giới nhưng họ đều có một trái tim xanh dành cho cuộc sống.  

Ở diễn đàn, em đã bắt gặp bài tham luận của Nicolas Yong đến từ Singapore phát biểu về vấn đề nhập cư của những “người giúp việc nước ngoài”, những buồn vui, trăn trở, chính sách đãi ngộ, và cả tâm tình của người xa xứ rất hay, sâu sắc và xúc động… 

Em cũng đọc rất kỹ những ý kiến của thành viên Ri Williamson về vấn đề hội nhập và đa văn hóa đang diễn ra ở quê hương của bạn ấy – New Zealand – và cả ở đây, trên quê hương Việt Nam của chúng mình. Em ngạc nhiên xen lẫn thán phục khi thấy “Người Việt Nam ta” cũng tham gia diễn đàn quốc tết với những tham luận rất thuyết phục, như bạn Trần Mỹ Hằng ở Hà Nội nói về đô thị hóa ngay trong lòng đô thị. 

Và còn nhiều, nhiều nữa, không chỉ có tham luận, ý kiến hay thuyết trình mà họ – những người bạn có trái tim xanh ấy – còn chia sẻ cho các thành viên khác trong diễn đàn những thước phim ngắn, những góc ảnh lạ, những giai điệu rộn rịp phố phường rất mực dung dị mà vẫn gợi lên bao nhiêu là yêu thương, bao nhiêu là trìu mến dành cho cuộc sống.

Vâng, trong một không gian văn hóa đầy nhiệt huyết, đầy cảm xúc và ngẫu hứng ấy em đã chú ý đến Christian Berg – anh chàng có mái tóc nghệ sĩ bồng bềnh và “nụ cười tỏa nắng” đến với diễn đàn cùng bộ ảnh đen trắng mang từng nhịp thở Sài Gòn. 

Em thích lắm cái cách bạn ấy muốn nói qua những góc ảnh, rằng: “Nhìn xem, nơi đây mọi người đang sống trong bình yên giữa năng động, và hạnh phúc giữa những toan lo”. Ôi, “nơi đây” của Christian chính là Sài Gòn, thành phó mà mỗi ngày anh và em đang bước đến, đi về, dừng lại, hít thở hay bồn chồn mỗi lúc ngóng trông nhau đấy anh. Và, anh ạ, em đã thực sự muốn mỉm cười với chàng trai xa lạ này khi đọc những dòng chữ rất nhỏ mà bạn ấy “take note” bên dưới bộ ảnh “Cà phê sớm mai” như thế này: 

“Tôi yêu những ly cà phê buổi sớm ở nơi này. Có những khi tôi nghĩ về ly cà phê buổi sớm mai ngay trước khi đi ngủ. Với tôi, uống cà phê buổi sớm tựa như một nghi lễ, nó đem lại sự tỉnh táo tuyệt đối. Nhưng cũng có khi tôi uống cà phê tựa như một sự phiêu lãng trong lòng … 

Vì nó là sự bắt đầu của một ngày mới…

Vì là ngày mới nên mọi điều đều có thể xảy ra … 

Và vì mọi điều có thể xảy ra nên nó còn đang chờ ta khám phá …” 

Cà phê, riêng cà phê không thôi, em và anh còn biết bao điều có thể viết, hay nói cùng nhau (có khi, mình nói đến lúc đầu bạc răng long ấy chứ ! ^^) nhưng sáng nay, em chỉ muốn rủ rỉ với anh một điều: Em nhận ra cuộc sống có những bí mật thật diệu kỳ! Hình như nó luôn biết cách dành những món quà nho nhỏ, những khoảnh khắc ân cần và những niềm vui đặc biệt cho bất kỳ ai biết yêu thương nó, phải vậy không anh?..

________________

 

(Blue Jan’s Blog)

Có những quán cà phê em muốn cùng anh đến.

Không hiểu tại sao em rất thiện cảm với cụm từ “Cà phê Sài Gòn” chứ không phải “cà phê Đà Lạt” hay “cà phê Phố Núi” dù biết hoặc Dalat, hoặc phố Núi sẽ là nơi ta dừng chân tìm lại giây phút bình yên thư thái và trọn vẹn bên nhau sau bao ngày chờ đợi. Biết thế mà vẫn thiết tha, biết thế mà vẫn say sưa, biết thế mà vẫn háo hức với một “cà phê Sài Gòn” có nhiều điều em chưa được một lần khám phá.

Uhm, mà sao không ai gọi “Cà phê Tp. HCM” mà lại dùng “Cà phê Sài Gòn” anh nhỉ…? Vì thói quen đã bắt rễ quá sâu, vì chất mộc mạc nằm ngay trong con chữ hay vì nhiều điều chưa thể gọi tên? Chỉ biết với riêng em, em cũng thích gọi Sài Gòn hơn Tp. HCM vì âm hưởng Gài Gòn khi phát âm nghe nhè nhẹ nhưng lại xôn xao rất dễ gợi cho em cảm giác nửa thân thuộc nửa xa lạ, nửa bùi ngùi nửa lại mênh mang. Thân thuộc – có lẽ vì ngày xưa trước mỗi chuyến đi xa ba luôn bảo “Ba đi Sài Gòn nghen con gái; rồi có mua cái gì cũng “Để đi Sài Gòn ba mua”; thèm cái gì cũng “chờ ba đi Sài Gòn về đã”. Vậy đó, nên Sài Gòn quen ghê lắm, gần ghê lắm. Còn bùi ngùi chắc mới xuất hiện sau này, khi em đủ trải qua và thấm thía để cảm nhận 300km đâu có gì xa khuất lắm đâu, đi dong đi dài cũng chỉ hết nửa ngày đã tới, vậy mà mỗi khi có dịp xum vầy ngồi nhắc lại câu nói “về nhà” là thấy khóe mắt cay đến là cay.

Đó, Sài Gòn với em vốn dĩ gói ghém bao yêu thương là thế đó nhưng thoắt cái Sài gòn đã trở thành xa lạ mênh mang bởi ngày em ngơ ngác đứng giữa Sài Gòn náo động ba đã chẳng thể nào bên em bảo bọc chở che được nữa. Chỉ còn riêng mình em phải tự nuốt nước mắt để vượt qua mặc cảm, tủi thân và xa xót. Tự vượt qua cả cái cảm giác ngợp thở trước độ phân hóa giàu nghèo nhanh đến chóng mặt. Thế nên mấy quán cà phê được mệnh danh “Cà phê Gài Gòn” làm sao mơ tới. Tất cả những cái tên xinh đẹp mỹ miều kia chỉ gợi thêm nhiều ao ước thầm lặng mà thôi.

Ngày xưa là vậy, còn bây giờ – sau năm bảy năm miệt mài nhẫn nại như con ong con kiến – em đã đủ tự tin bước vào gọi cho mình ly cà phê pha đúng gu yêu thích, thêm vài cái bánh ngọt thơm lừng vị bơ ở bất kỳ quán cà phê nào em muốn. Nhưng … em lại không thích đi nữa bởi em chỉ muốn đến nơi nào có anh thôi! Cà phê bờ sông cũng được. Cà phê vỉa hè cũng được. Cà phê uống nhanh trong công sở cũng được. Miễn là em được uống với anh. Anh biết không, hôm qua, em có hỏi V, cà phê nào Elvis Phương bây giờ hay đến hát “về đây nghe em, về đây mặc áo the, đi guốc mộc”…? Cà phê nào Tuấn Ngọc thích đứng nghiêng vai “Riêng một góc trời”…? Cà phê nào em và anh có thể cùng ngồi cạnh nhau, nhìn nhau và nho nhỏ cất tiếng “thương thì thương rất nhiều … những lần giận nhau không nói”…? Hỏi, rồi ghi nhớ chứ biết lúc nào …!

Thế đó… Cảm xúc và mơ ước của con người không mấy khi biết mỉm cười hay chịu thỏa hiệp với nhau nên đôi khi vui chuyện hay lướt web đó đây em vẫn tỉ mẩn chọn lưu lại vài địa chỉ “hay hay” có không gian riêng, cá tính riêng, dấu ấn riêng để mong có dịp sẽ cùng anh tìm đến …

(Blue Jan’s Blog)

Câu chuyện cà phê

Việt Nam có một nền văn hóa cà phê rất khác với các nền văn hóa cà phê ở phương Tây.

Cà phê ở đây dành cho việc thưởng thức một cách chậm rãi, tương tự như cách uống của người Pháp. Tuy nhiên, người Pháp uống cà phê trước khi ngày làm việc bắt đầu. Còn ở Việt Nam, người ta thường bỏ ra ít nhất nửa tiếng mỗi lần uống cà phê và họ có thể uống vào bất cứ lúc nào trong ngày.

Ở trong các quán cà phê, tôi để ý thấy khách hàng hầu hết là đàn ông. Thời gian gọi cà phê, chờ cà phê ra rồi chờ cà phê nhỏ giọt phải mất ít nhất mười lăm phút. Trong khi đó, khách ngồi hút thuốc, đọc báo, suy tư, hoặc trò chuyện với nhau và tận hưởng thời gian rảnh rỗi. Khi ly cà phê đã sẵn sàng, họ nhâm nhi như người Scotland nhâm nhi rượu whiskey, rồi lại nói chuyện và hút thuốc.

Khi tôi hỏi một người bạn những khách hàng trong quán cà phê là ai, cô ấy bảo đó là người đang làm việc. Có thể họ tự kinh doanh hoặc đi làm thuê, nhưng cái hay là họ có thể sắp xếp thời gian ngồi suy tư bên ly cà phê.

Thời gian nghỉ giải lao uống cà phê giữa giờ làm việc ở Việt Nam không bị quy định chặt chẽ. Những người đi làm có thể đi uống cà phê bất cứ lúc nào trong ngày, còn người thất nghiệp thì ngồi uống cà phê cả ngày.

Hiếm khi tôi thấy người dân ở đây gọi cà phê mang đi. Có lẽ chỉ có phụ nữ bận đến công sở ngay thì mới chọn cách uống này. Phụ nữ có vẻ cũng ít ngồi nhâm nhi cà phê trong quán. Hình như họ quá bận với công việc, hoặc với chuyện mua sắm gia đình.

Thỉnh thoảng trong những quán cà phê sang trọng, tôi gặp những người phụ nữ ngồi thư thả uống nước. Nhưng có vẻ như họ không phải người đi làm, mà là những người dư dả tiền của lẫn thời gian.

Ở Việt Nam, xã hội cà phê có vẻ như thuộc về nam giới. Ở các nước phương Tây, lúc uống cà phê không phải là thời gian dành cho việc quảng giao. Ly cà phê là một phương cách đem đến sự hăng say làm việc. Ở Ý, những người bạn tôi thường đứng uống nhanh một cốc espresso trước khi lao vào công việc. Họ không có nhiều thời gian để ngồi trò chuyện và nhâm nhi. Sau ly cà phê khởi động đầu ngày, người phương Tây sẽ tập trung làm việc đến khoảng 11 giờ. Sau đó, họ sẽ nghỉ giải lao để uống thêm chút trà hay cà phê cho tỉnh táo.

Ở Mỹ, nhiều loại xe ôtô bố trí chỗ đặt ly cà phê vì người Mỹ thường có thói quen ghé xe lại một cửa hàng bên đường mua ly cà phê đặt trong xe rồi đi ngay. Không có thời gian ngồi thưởng thức cà phê trong quán, họ thường để ly cà phê của mình trong ôtô cho tiện. Thậm chí nhiều khi họ còn chẳng có thời gian để ăn sáng.

Một phát minh người Mỹ quen sử dụng là máy pha cà phê. Máy này được cài chương trình và hoạt động ban đêm để cà phê luôn sẵn sàng vào buổi sáng. Cách này giúp người Mỹ tiết kiệm thời gian pha cà phê. Người uống có thể vừa cầm cốc cà phê vừa uống, vừa chạy ra cửa hoặc lái xe đến công sở.

Tóm lại, ở các nước phương Tây, cà phê là chất xúc tác cho tinh thần làm việc. Còn ở Việt Nam, cà phê đi cùng với thú vui thư giãn với bạn bè. Có lẽ người phương Tây đặt cao năng suất lao động, còn ở một số quốc gia khác, mọi người lại đề cao sự thư giãn trong cuộc sống.

Mặc dù cà phê ở Việt Nam thường đậm đặc hơn cà phê ở các nước phương Tây, nhưng người thưởng thức cà phê ở đây không hề có biểu hiện gì là sẽ hăng say lao ngay vào công việc ngay sau khi giọt cà phê đầu tiên ngấm vào cơ thể. Họ vẫn thích sự từ từ và thư giãn hơn.

(Nguồn: Doanh nhân Sài Gòn)

Cafe không đường

“Mối tình đầu, bất kể là kết thúc ra sao, luôn khiến người ta phải hoài niệm. Bất luận hai người có bước được bước nào hay không, cũng sẽ không thể thay đổi được một sự thật: Tôi từng yêu em như thế”. Những dòng tâm sự trên

Cô ấy là một ly cà phê không đường, đắng ngắt, nhưng rất tự nhiên. Cô thích uống cafe, uống không bỏ đường. Cô nói thích vị đắng và thứ cafe không đường mới thực sự là cafe. Cô nhấp từng hớp một, để cái đắng chát đậm đặc ngấm vào tâm can. Cô đa sầu đa cảm, thích cảm giác đau buồn. Sống một mình trong thành phố, một mình đi rồi một mình về, không có bạn bè. Cô thích một mình ngồi bên cửa sổ lặng lẽ ngây ngô, vừa nghĩ đến những tâm sự, vừa chầm chậm nhấm nháp cafe, cũng là nhấm nháp mùi vị của nỗi cô đơn.

Sau này, cô quen anh, bọn họ yêu nhau rất nồng nhiệt. Anh cũng thích uống cafe, nhưng phải bỏ thêm thật nhiều đường, một thìa không đủ, lại thêm một thìa, anh thích cảm giác ngọt ngào. Anh rất nhiệt tình và thoải mái, hoàn toàn trái ngược với cô. Bên cạnh anh có nhiều đàn bà, ai cũng đẹp và sành điệu, nhưng anh nói “anh chỉ yêu mình em, vì em mộc mạc, giản dị, không điệu đà”. Cô rất yêu anh, cho nên cô muốn dùng cách của chính mình để yêu anh. Cô thử thay đổi để tương xứng với anh.

Lúc mới đầu cô thử bỏ ít đường vào cafe, cô nói chuyện lớn tiếng, cô đứng trước gương để tạo một nụ cười, nụ cười có thể  thu hút được nhiều hơn sự chú ý của anh. Cô bắt đầu để ý đến độ dài của váy, trang điểm hàng ngày, thế mà anh không hề cảm kích, anh nói: “em nên tự nhiên một chút thì hơn, em không cần vì anh mà thay đổi. Anh yêu em, nhưng không hy vọng em biến thành người khác”. Nhưng cô rất ngoan cố. Cô biết anh rất ưu tú, cho nên càng sợ sẽ mất anh, bởi vậy, việc cô, cô vẫn làm, vẫn ngày ngày thay đổi chính mình, vẫn dùng cách của riêng mình để yêu anh.

Lúc cô đã quen với việc bỏ thêm hai thìa đường vào cafe rồi mới uống, thì cũng là lúc anh nhận ra mình không thể tiếp nhận sự thay đổi ở cô, phải chia tay cô. Anh nói: “Em còn là em không? Em vẫn là cô gái thích uống cafe không đường phải không? Em soi gương mà xem, hay là chúng mình chia tay đi, anh phải đi, như thế tốt cho em” nói xong anh đi thật.

Trong đầu cô vang lên một âm thanh chát chúa, cô bất thình lình tỉnh ngộ: thì ra anh ta không thích mình thay đổi. Trước đây vì sao anh ta nói rất nhiều lần mà mình đều không để ý đến? Nước mắt lặng lẽ rơi. Cô tháo giầy cao gót, thẫn thờ ngồi trước bàn trang điểm, trên bàn trang điểm đặt không biết bao nhiêu loại mỹ phẩm to nhỏ, ánh mắt cô bất thần quét qua gương, “a” cô đột nhiên thét lên, người đó là ai? Chỉ thấy gương mặt hiện lên trong gương giống như một con quỷ, phấn hóa trang loang lổ, những nơi nước mắt cô chảy qua đều hình thành những đường rãnh nhỏ, đó là tôi phải không? Tại sao lại thành ra thế này?

Mấy tháng sau, cô chấp nhận sự thật rằng anh đã rời bỏ cô, có làm thế nào thì cũng không thể như trước được nữa, cô vẫn ngồi trước cửa sổ, nhìn ánh đèn nhấp nháy bên ngoài, nhưng trong lòng thì không thể yên bình. Cô thử uống cafe không bỏ đường, nhưng khó mà nuốt nổi, cô đã quen với vị ngọt của cafe, quen trang điểm, cũng đã quen với cuộc sống loè loẹt… Thế nhưng, trước khi ngủ, bao giờ cô cũng nghĩ: làm sao có thể quay lại như trước bây giờ? Mình có thể làm một ly cafe không đường được nữa không?

(Sưu tầm)