Archive for July, 2013

Uống cà phê giảm 50% nguy cơ tự tử.

Nghiên cứu mới nhất của các nhà khoa học Mỹ cho thấy những người uống 2 đến 4 ly cà phê mỗi ngày có thể giảm nguy cơ tự tử tới 50%.
Theo một nghiên cứu mới nhất của trường Y tế Công cộng Đại học Harvard thực hiện khảo sát nhiều đối tượng trong thời gian dài đã cho thấy những người uống 2 đến 4 ly cà phê mỗi ngày giảm nguy cơ tự tử tới 50% hoặc ít có khả năng nghĩ đến tự tử so với những người uống ít cà phê hoặc không uống cà phê.
Trong nghiên cứu này, các nhà khoa học đã thu thập và phân tích dữ liệu từ 3 đánh giá cà phê và người sử dụng trong 4 năm. Trong đó, các đối tượng sẽ tiết lộ những thông tin về việc sử dụng cà phê của họ thông qua bảng câu hỏi khảo sát.
Cà phê từ lâu đã được công nhận là chất kích thích có tác dụng như một loại thuốc chống trầm cảm nhẹ bằng cách tăng lượng thần kinh dẫn truyền như seroronin, dopamine và noradrenaline.
Tác giả nghiên cứu nhần mạnh kết quả này không đồng nghĩa với việc khuyến khích mọi người tăng lượng cà phê mỗi ngày. Kết quả cũng không cho thấy sự khác biệt lớn giữa việc uống 2 hay 4 ly cà phê mỗi ngày đối với việc giảm nguy cơ trầm cảm.Trước đó, nhóm chuyên gia nghiên cứu thuộc Đại học Quốc gia Seoul, Hàn Quốc cũng kết luận: Chỉ cần ngửi mùi thơm từ ly cà phê nóng vào buổi sáng cũng có thể giúp bạn giảm stress do mất ngủ. Các chuyên gia phát hiện khi chuột ngửi mùi cà phê, trong đó một số chuột bị stress do thiếu ngủ, 11 gen trong cơ thể chuột tăng cường hoạt động và 2 gen giảm cường độ hoạt động so với chuột không ngửi cà phê. Kết quả cho thấy mùi hương tỏa ra từ hạt cà phê giảm tình trạng stress ở chuột thiếu ngủ.(Theo HL – Kiến Thức)

Cafe sáng sớm

Tình cờ, trong một lần tìm kiếm thông tin về môi trường, đô thị, và sự hội nhập về văn hóa, em biết đến cái tên Christian Berg qua một diễn đàn được gọi là “Diễn đàn đô thị Châu Á, Thái Bình Dương” (Asia – Pacific Urban Forum – APUF). Christian – cũng như nhiều “người trẻ” khác – họ có văn hóa, nghề nghiệp, tư duy, kiến thức khác nhau; họ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trên thế giới nhưng họ đều có một trái tim xanh dành cho cuộc sống.  

Ở diễn đàn, em đã bắt gặp bài tham luận của Nicolas Yong đến từ Singapore phát biểu về vấn đề nhập cư của những “người giúp việc nước ngoài”, những buồn vui, trăn trở, chính sách đãi ngộ, và cả tâm tình của người xa xứ rất hay, sâu sắc và xúc động… 

Em cũng đọc rất kỹ những ý kiến của thành viên Ri Williamson về vấn đề hội nhập và đa văn hóa đang diễn ra ở quê hương của bạn ấy – New Zealand – và cả ở đây, trên quê hương Việt Nam của chúng mình. Em ngạc nhiên xen lẫn thán phục khi thấy “Người Việt Nam ta” cũng tham gia diễn đàn quốc tết với những tham luận rất thuyết phục, như bạn Trần Mỹ Hằng ở Hà Nội nói về đô thị hóa ngay trong lòng đô thị. 

Và còn nhiều, nhiều nữa, không chỉ có tham luận, ý kiến hay thuyết trình mà họ – những người bạn có trái tim xanh ấy – còn chia sẻ cho các thành viên khác trong diễn đàn những thước phim ngắn, những góc ảnh lạ, những giai điệu rộn rịp phố phường rất mực dung dị mà vẫn gợi lên bao nhiêu là yêu thương, bao nhiêu là trìu mến dành cho cuộc sống.

Vâng, trong một không gian văn hóa đầy nhiệt huyết, đầy cảm xúc và ngẫu hứng ấy em đã chú ý đến Christian Berg – anh chàng có mái tóc nghệ sĩ bồng bềnh và “nụ cười tỏa nắng” đến với diễn đàn cùng bộ ảnh đen trắng mang từng nhịp thở Sài Gòn. 

Em thích lắm cái cách bạn ấy muốn nói qua những góc ảnh, rằng: “Nhìn xem, nơi đây mọi người đang sống trong bình yên giữa năng động, và hạnh phúc giữa những toan lo”. Ôi, “nơi đây” của Christian chính là Sài Gòn, thành phó mà mỗi ngày anh và em đang bước đến, đi về, dừng lại, hít thở hay bồn chồn mỗi lúc ngóng trông nhau đấy anh. Và, anh ạ, em đã thực sự muốn mỉm cười với chàng trai xa lạ này khi đọc những dòng chữ rất nhỏ mà bạn ấy “take note” bên dưới bộ ảnh “Cà phê sớm mai” như thế này: 

“Tôi yêu những ly cà phê buổi sớm ở nơi này. Có những khi tôi nghĩ về ly cà phê buổi sớm mai ngay trước khi đi ngủ. Với tôi, uống cà phê buổi sớm tựa như một nghi lễ, nó đem lại sự tỉnh táo tuyệt đối. Nhưng cũng có khi tôi uống cà phê tựa như một sự phiêu lãng trong lòng … 

Vì nó là sự bắt đầu của một ngày mới…

Vì là ngày mới nên mọi điều đều có thể xảy ra … 

Và vì mọi điều có thể xảy ra nên nó còn đang chờ ta khám phá …” 

Cà phê, riêng cà phê không thôi, em và anh còn biết bao điều có thể viết, hay nói cùng nhau (có khi, mình nói đến lúc đầu bạc răng long ấy chứ ! ^^) nhưng sáng nay, em chỉ muốn rủ rỉ với anh một điều: Em nhận ra cuộc sống có những bí mật thật diệu kỳ! Hình như nó luôn biết cách dành những món quà nho nhỏ, những khoảnh khắc ân cần và những niềm vui đặc biệt cho bất kỳ ai biết yêu thương nó, phải vậy không anh?..

________________

 

(Blue Jan’s Blog)

Có những quán cà phê em muốn cùng anh đến.

Không hiểu tại sao em rất thiện cảm với cụm từ “Cà phê Sài Gòn” chứ không phải “cà phê Đà Lạt” hay “cà phê Phố Núi” dù biết hoặc Dalat, hoặc phố Núi sẽ là nơi ta dừng chân tìm lại giây phút bình yên thư thái và trọn vẹn bên nhau sau bao ngày chờ đợi. Biết thế mà vẫn thiết tha, biết thế mà vẫn say sưa, biết thế mà vẫn háo hức với một “cà phê Sài Gòn” có nhiều điều em chưa được một lần khám phá.

Uhm, mà sao không ai gọi “Cà phê Tp. HCM” mà lại dùng “Cà phê Sài Gòn” anh nhỉ…? Vì thói quen đã bắt rễ quá sâu, vì chất mộc mạc nằm ngay trong con chữ hay vì nhiều điều chưa thể gọi tên? Chỉ biết với riêng em, em cũng thích gọi Sài Gòn hơn Tp. HCM vì âm hưởng Gài Gòn khi phát âm nghe nhè nhẹ nhưng lại xôn xao rất dễ gợi cho em cảm giác nửa thân thuộc nửa xa lạ, nửa bùi ngùi nửa lại mênh mang. Thân thuộc – có lẽ vì ngày xưa trước mỗi chuyến đi xa ba luôn bảo “Ba đi Sài Gòn nghen con gái; rồi có mua cái gì cũng “Để đi Sài Gòn ba mua”; thèm cái gì cũng “chờ ba đi Sài Gòn về đã”. Vậy đó, nên Sài Gòn quen ghê lắm, gần ghê lắm. Còn bùi ngùi chắc mới xuất hiện sau này, khi em đủ trải qua và thấm thía để cảm nhận 300km đâu có gì xa khuất lắm đâu, đi dong đi dài cũng chỉ hết nửa ngày đã tới, vậy mà mỗi khi có dịp xum vầy ngồi nhắc lại câu nói “về nhà” là thấy khóe mắt cay đến là cay.

Đó, Sài Gòn với em vốn dĩ gói ghém bao yêu thương là thế đó nhưng thoắt cái Sài gòn đã trở thành xa lạ mênh mang bởi ngày em ngơ ngác đứng giữa Sài Gòn náo động ba đã chẳng thể nào bên em bảo bọc chở che được nữa. Chỉ còn riêng mình em phải tự nuốt nước mắt để vượt qua mặc cảm, tủi thân và xa xót. Tự vượt qua cả cái cảm giác ngợp thở trước độ phân hóa giàu nghèo nhanh đến chóng mặt. Thế nên mấy quán cà phê được mệnh danh “Cà phê Gài Gòn” làm sao mơ tới. Tất cả những cái tên xinh đẹp mỹ miều kia chỉ gợi thêm nhiều ao ước thầm lặng mà thôi.

Ngày xưa là vậy, còn bây giờ – sau năm bảy năm miệt mài nhẫn nại như con ong con kiến – em đã đủ tự tin bước vào gọi cho mình ly cà phê pha đúng gu yêu thích, thêm vài cái bánh ngọt thơm lừng vị bơ ở bất kỳ quán cà phê nào em muốn. Nhưng … em lại không thích đi nữa bởi em chỉ muốn đến nơi nào có anh thôi! Cà phê bờ sông cũng được. Cà phê vỉa hè cũng được. Cà phê uống nhanh trong công sở cũng được. Miễn là em được uống với anh. Anh biết không, hôm qua, em có hỏi V, cà phê nào Elvis Phương bây giờ hay đến hát “về đây nghe em, về đây mặc áo the, đi guốc mộc”…? Cà phê nào Tuấn Ngọc thích đứng nghiêng vai “Riêng một góc trời”…? Cà phê nào em và anh có thể cùng ngồi cạnh nhau, nhìn nhau và nho nhỏ cất tiếng “thương thì thương rất nhiều … những lần giận nhau không nói”…? Hỏi, rồi ghi nhớ chứ biết lúc nào …!

Thế đó… Cảm xúc và mơ ước của con người không mấy khi biết mỉm cười hay chịu thỏa hiệp với nhau nên đôi khi vui chuyện hay lướt web đó đây em vẫn tỉ mẩn chọn lưu lại vài địa chỉ “hay hay” có không gian riêng, cá tính riêng, dấu ấn riêng để mong có dịp sẽ cùng anh tìm đến …

(Blue Jan’s Blog)

10 tác dụng tuyệt vời của cà phê đối với sức khỏe

Nhiều nghiên cứu cho thấy cà phê giúp cải thiện khả năng suy nghĩ và đưa ra kỹ năng giải quyết vấn đề tốt hơn. Bạn là người yêu cà phê? Bạn thức dậy vào buổi sáng thèm mùi của cà phê? Bạn đã nghe nhiều điều tiêu cực nói về cà phê khiến bạn đã từng muốn từ bỏ thức uống này?
Nếu thực sự vậy thì chứng tỏ bạn chưa biết nhiều về cà phê.  Đúng là nếu bạn uống quá nhiều cà phê, có thể bạn sẽ phải chịu những tác hại như: nhịp tim tăng nhanh, buồn nôn, nôn, kích thích, lo lắng, bồn chồn, run rẩy và khó ngủ, tăng huyết áp, có thể gây tắc mạch máu, rối loạn nhịp tim… Ngoài ra, uống quá nhiều cà phê còn làm giảm khả năng hấp thu một số chất khoáng như chất sắt, canxi, kẽm, magiê, kali và mất Vitamin B, vitamin C.
 
Tiêu thụ cà phê thường xuyên cũng có thể giúp bạn vượt qua những vấn đề về tinh thần và tăng khả năng nhận thức tốt hơn. Nhiều nghiên cứu cho thấy cà phê giúp cải thiện khả năng suy nghĩ và đưa ra kỹ năng giải quyết vấn đề tốt hơn. Tuy nhiên, nếu uống trong phạm vi cho phép (không quá 4 ly mỗi ngày) thì lại tốt cho bạn. Bởi vì cà phê không chỉ giúp bạn tỉnh táo mà còn có thể tiếp sinh lực cho bạn, giúp bạn tập trung trong công việc… 
Bạn có biết cà phê còn có những lợi ích tích cực cho sức khỏe? Nếu chưa biết, bạn hãy tham khảo những lợi ích dưới đây của cà phê nhé.

http://afamily1.vcmedia.vn/thumb_w/600/OW1Sm9t0ccccccccccccpPWM7cRCUp/Image/2013/07/cong-dung-ca-phe-1-98ebd.jpg

Uống cà phê để sống hay chết?

Cà phê chỉ mới du nhập vào Việt Nam hơn 100 năm nay và đồn điền đầu tiên trồng cà phê trên mảnh đất chữ S này cũng chỉ mới có từ năm 1888, nhưng hiện nay Việt Nam đã là nước sản xuất và xuất khẩu đứng thứ 2 thế giới và hơn nữa cà phê đã là thứ nước uống thường dùng của dân ta, có lẽ chỉ có sau nước chè.

Thói quen uống cà phê đã ăn sâu vào nếp sinh hoạt của nhiều người Việt Nam, và các quán cà phê xuất hiện ở mọi hang cùng ngỏ hẽm. Đến mức mọi quán giải khát bây giờ đều có thể gọi là quán cà phê. Chỉ riêng hai điều kiện nguồn nguyên liệu sẵn có và sự phổ biến của thói quen ngồi quán cà phê/ uống cà phê như vậy đã đủ để xác định Việt Nam đang là thị trường lớn tiêu thụ cà phê. Chỉ tiếc một điều không ở đâu trên thế giới này tiêu thụ một thứ cà phê giả, độc hại như ở Việt Nam.

Thế nào là cà phê giả?

Xét theo xu hướng tiêu dùng, trên thế giới hiện có 3 loại cà phê: Loại thứ nhất là cà phê 100% thiên nhiên, loại thứ hai là cà phê có sử dụng hương liệu. Loại này các nhãn hiệu đa quốc gia thường sản xuất. Loại thứ ba là cà phê có sử dụng hương liệu và pha độn một số thành phần khác như chocolate, ca cao, chicory, các chất thay thế cà phê khác. Nếu là một trong ba loại kể trên và nhà sản xuất công bố rõ thành phần của loại đó trên bao bì sản phẩm có thể coi đó là cà phê thật.

Vậy cà phê thế nào là giả (?) – Đó là loại cà phê công bố là cà phê nhưng tỉ lệ cà phê thấp, độn nhiều chất lạ không phải cà phê nhưng rang cháy và sử dụng các thủ đoạn để người tiêu dùng tưởng là cà phê nguyên chất. Đặc trưng của loại cà phê được coi là giả khi các nhà sản xuất, pha chế không công bố thành phần các chất độn trong cà phê thành phẩm. Còn cà phê sản xuất không đảm bảo ATVSTP thì gọi là cà phê bẩn, sử dụng các hóa chất độc hại, không rõ nguồn gốc để sản xuất và chế biến, pha chế cà phê là cà phê độc. Rất cay đắng, không ít quán cà phê trên cả nước hiện nay đều sử dụng loại cà phê giả, bẩn, độc này.

Ghê sợ cà phê giả, bẩn và độc

1kg cà phê nhân rang, xay xong chỉ còn 0,7 kg, 1 kg cà phê bột nguyên chất chỉ có thể pha được 25 ly cà phê là đã rất cao tay rồi. Giá cà phê nhân khô trên thị trường giao động trong khoảng 45.000-50.000 đồng/kg, vậy giá thành tối thiểu cà phê bột phải là 100.000 đồng/kg. Giá 1 ly cà phê tối thiểu cũng phải 10.000 đồng/ly. Vậy mà trên khắp các vỉa hè TP Hồ Chí Minh và các tỉnh phía nam đang bán với giá 8.000 đồng/ly. Vậy đó là cà phê gì? Tôi đã đến một cơ sở chế biến cà phê ở phường Bình Trưng Tây (Q.2 TP.HCM). Trong một gian xưởng thấp tè, nóng hừng hực, bốn công nhân chân đất đang xả “cà phê” rang rồi xuống sàn xưởng, dùng xẻng đảo cho nguội trước khi xúc đổ vào họng máy xay. Mùi hóa chất hăng nồng bốc lên. Nhìn kỹ cái đống gọi là cà phê tôi  thấy rõ chỉ khoảng 20% là hạt cà phê mà chủ yếu là hạt méo mó, hạt lép, còn chủ yếu là hạt ngô, hạt đậu nành. Những hạt này được rang cháy tẩm dầu mỡ và tinh dầu thơm mùi cà phê trông bóng loáng và thơm nức.

Cái đống gọi là cà phê trong xưởng kia có thành phần như sau: 20% cà phê xấu mua giá rẻ từ sàng sẩy ở các cơ sở xuất khẩu tại Tây Nguyên, 60% là đậu nành Campuchia, 20% ngô hạt. Hương liệu là tinh dầu hóa học cùng các loại mỡ hóa chất mua từ chợ Kim Biên. Giá thành làm ra là 35.000 đồng/kg bột, bán ra 60.000 đồng/kg. Đó là nguyên liệu chính để pha ra cái nước uống gọi là cà phê đang có mặt trên mọi nẻo đường đất nước. Thế đấy, ngay cả uống chất độc cũng dễ trở thành một thói quen. Vẫn biết là cà phê rởm rồi, nhưng thấy thơm nhiều người cứ uống đại. Thậm chí có người uống xong thấy nôn nao cả người giống như say xe. Hóa chất trong cà phê giả ghê thật. Vậy mà thiên hạ cứ uống đều đều.

Tìm hiểu các “nhà sản xuất” cà phê giả, bẩn, độc tôi được biết các hóa chất được tẩm ướp để biến ngô đậu thành cà phê có tới 20 loại, trong đó chủ yếu có calamel tạo màu và vị ngọt, dầu ăn đông cứng, đường hóa học và tinh dầu tạo mùi thơm.

Trung tâm Nghiên cứu khoa học vì lợi ích của cộng đồng (CSPI) tại Mỹ vừa đưa ra báo cáo về nguy cơ gây ung thư của các chất tạo màu caramel thường sử dụng trong công nghiệp chế biến thực phẩm. Chất tạo màu caramel có công thức hóa học là 4-methylimidazole (4-MI), được tạo ra thông qua quá trình biến đổi hóa học có liên quan đến ammonia-sulfite. Độc tính của 4-MI gây ra ung thư trên chuột. Đó là caramel được phép dùng trong công nghiệp thực phẩm, còn cái thứ caramel trôi nổi mua ở chợ để chế cà phê giả là caramel chế từ gỉ đường chứa đầy độc tố, kinh khủng gấp nhiều lần so với thứ CSPI đã cảnh báo.

Mỗi một kg ngô đậu để biến thành cà phê cần tới 0,15 kg caramel. Sau khi đổ caramel khoảng 4 phút, các chủ lò rang tiếp tục rắc đường hóa học giá rẻ của Trung Quốc vào để tăng vị ngọt. Hỗn hợp trên được trộn đều để caramel khô lại. Tiếp đến, sau khi hỗn hợp trên được làm nguội, bơ công nghiệp và các loại dầu sẽ được các chuyên gia làm giả tẩm ướp. Các loại dầu ăn không mùi là phụ gia không thể thiếu. Tùy theo lò, người ta có thể dùng dầu cải, dầu dừa. Tuy nhiên,  nguy hiểm nhất trong giai đoạn này là sự có mặt của chất CNC trộn chung với các loại dầu với mục đích cô đặc hỗn hợp. Được biết, chất này là một chất hóa học dùng trong quá trình hồ vải. Khâu cuối cùng là thêm hương vị cà phê bằng tinh dầu thơm không biết là tinh dầu gì và có được phép dùng trong thực phẩm không. Đến khi pha chế, các quán cà phê thường thêm chất tạo bọt, vốn dùng trong công nghệ tẩy rửa vào cốc cà phê nữa.

Theo quy định, việc chế biến thực phẩm, thức uống  sử dụng các chất như tạo màu, tạo bọt, tạo thơm… phải được sự cho phép của Bộ Y tế. Chất nào không được phép thì tuyệt đối không được cho vào. Tất cả sản phẩm đều phải công bố hàm lượng, tiêu chuẩn sản phẩm trên nhãn mác, bao bì. Trong khi đó, chất caramel, nếu được sản xuất từ đốt cháy đường thì cũng phát sinh những chất độc hại gây ung thư như các loại thực phẩm bị đốt cháy khác. Chất CNC, nếu là loại được sử dụng trong công nghiệp, có khả năng gây ung thư vì chứa nhiều tạp chất độc hại. Ngay cả loại dùng trong thực phẩm, nếu dùng quá liều cũng độc hại.

Quản lý chất lượng cà phê bằng cách nào?

Cho đến nay việc quản lý chất lượng cà phê chỉ quy định tỉ lệ caffeine mà không quan tâm tới nguồn gốc hoặc quá trình chế biến. Việc kiểm tra kiểm soát cũng chỉ có ở các cơ sở sản xuất cà phê gói bán trên thị trường. Còn cà phê trên thị trường pha chế giải khát thì thuộc về các đơn vị kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm. Nhưng các đơn vị này không có khả năng kiểm tra chất lượng cà phê, nhất là không thể kiểm tra hàng trăm nghìn quán cà phê giải khát trên mọi nẻo đường đất nước.

Từ trước tới nay việc quản lý, kiểm tra, công nhận hoặc xử phạt các sản phẩm thực phẩm đều do Chi cục An toàn Vệ sinh thực phẩm tỉnh chủ trì. Các đơn vị như quản lý thị trường, thanh tra ngành Nông nghiệp… chỉ tham gia đoàn liên ngành. Chỉ từ năm 2012, chức năng kiểm tra, quản lý chất lượng đối với sản phẩm nông – lâm – thủy sản mới được giao cho Cục Quản lý chất lượng nông – lâm – thủy sản thuộc ngành NN&PTNT quản lý. Sản phẩm từ ruộng về tới bếp, chế biến ra thức ăn là do ngành nông nghiệp chịu trách nhiệm. Từ bếp, thực phẩm ra thị trường là do ngành công thương quản lý. Còn khi lên bàn ăn thì trách nhiệm thuộc về ngành Y tế.

Như vậy, chức năng quản lý của các ngành, đơn vị còn chồng chéo, chưa phân định trách nhiệm rạch ròi nên chất lượng sản phẩm gần như không thể kiểm soát nổi.

Vậy là đến nay chất lượng cà phê đường phố  gần như bị buông thả và vì lợi nhuận các “nhà sản xuất” vẫn tiếp tục đầu độc khách hàng. Cần sớm bắt buộc tất cả các quán cà phê, các nhà hàng có bán cà phê công bố nguồn gốc, chất lượng, thành phần cà phê mà mình pha chế. Tất cả các cơ sở sản xuất cà phê bột phải đăng ký chất lượng VSATTP và chịu sự kiểm tra kiểm soát thường xuyên. Đó là con đường để bảo vệ sức khỏe người tiêu dùng.

(Nguồn: An Ninh Thủ Đô)

Câu chuyện cà phê

Việt Nam có một nền văn hóa cà phê rất khác với các nền văn hóa cà phê ở phương Tây.

Cà phê ở đây dành cho việc thưởng thức một cách chậm rãi, tương tự như cách uống của người Pháp. Tuy nhiên, người Pháp uống cà phê trước khi ngày làm việc bắt đầu. Còn ở Việt Nam, người ta thường bỏ ra ít nhất nửa tiếng mỗi lần uống cà phê và họ có thể uống vào bất cứ lúc nào trong ngày.

Ở trong các quán cà phê, tôi để ý thấy khách hàng hầu hết là đàn ông. Thời gian gọi cà phê, chờ cà phê ra rồi chờ cà phê nhỏ giọt phải mất ít nhất mười lăm phút. Trong khi đó, khách ngồi hút thuốc, đọc báo, suy tư, hoặc trò chuyện với nhau và tận hưởng thời gian rảnh rỗi. Khi ly cà phê đã sẵn sàng, họ nhâm nhi như người Scotland nhâm nhi rượu whiskey, rồi lại nói chuyện và hút thuốc.

Khi tôi hỏi một người bạn những khách hàng trong quán cà phê là ai, cô ấy bảo đó là người đang làm việc. Có thể họ tự kinh doanh hoặc đi làm thuê, nhưng cái hay là họ có thể sắp xếp thời gian ngồi suy tư bên ly cà phê.

Thời gian nghỉ giải lao uống cà phê giữa giờ làm việc ở Việt Nam không bị quy định chặt chẽ. Những người đi làm có thể đi uống cà phê bất cứ lúc nào trong ngày, còn người thất nghiệp thì ngồi uống cà phê cả ngày.

Hiếm khi tôi thấy người dân ở đây gọi cà phê mang đi. Có lẽ chỉ có phụ nữ bận đến công sở ngay thì mới chọn cách uống này. Phụ nữ có vẻ cũng ít ngồi nhâm nhi cà phê trong quán. Hình như họ quá bận với công việc, hoặc với chuyện mua sắm gia đình.

Thỉnh thoảng trong những quán cà phê sang trọng, tôi gặp những người phụ nữ ngồi thư thả uống nước. Nhưng có vẻ như họ không phải người đi làm, mà là những người dư dả tiền của lẫn thời gian.

Ở Việt Nam, xã hội cà phê có vẻ như thuộc về nam giới. Ở các nước phương Tây, lúc uống cà phê không phải là thời gian dành cho việc quảng giao. Ly cà phê là một phương cách đem đến sự hăng say làm việc. Ở Ý, những người bạn tôi thường đứng uống nhanh một cốc espresso trước khi lao vào công việc. Họ không có nhiều thời gian để ngồi trò chuyện và nhâm nhi. Sau ly cà phê khởi động đầu ngày, người phương Tây sẽ tập trung làm việc đến khoảng 11 giờ. Sau đó, họ sẽ nghỉ giải lao để uống thêm chút trà hay cà phê cho tỉnh táo.

Ở Mỹ, nhiều loại xe ôtô bố trí chỗ đặt ly cà phê vì người Mỹ thường có thói quen ghé xe lại một cửa hàng bên đường mua ly cà phê đặt trong xe rồi đi ngay. Không có thời gian ngồi thưởng thức cà phê trong quán, họ thường để ly cà phê của mình trong ôtô cho tiện. Thậm chí nhiều khi họ còn chẳng có thời gian để ăn sáng.

Một phát minh người Mỹ quen sử dụng là máy pha cà phê. Máy này được cài chương trình và hoạt động ban đêm để cà phê luôn sẵn sàng vào buổi sáng. Cách này giúp người Mỹ tiết kiệm thời gian pha cà phê. Người uống có thể vừa cầm cốc cà phê vừa uống, vừa chạy ra cửa hoặc lái xe đến công sở.

Tóm lại, ở các nước phương Tây, cà phê là chất xúc tác cho tinh thần làm việc. Còn ở Việt Nam, cà phê đi cùng với thú vui thư giãn với bạn bè. Có lẽ người phương Tây đặt cao năng suất lao động, còn ở một số quốc gia khác, mọi người lại đề cao sự thư giãn trong cuộc sống.

Mặc dù cà phê ở Việt Nam thường đậm đặc hơn cà phê ở các nước phương Tây, nhưng người thưởng thức cà phê ở đây không hề có biểu hiện gì là sẽ hăng say lao ngay vào công việc ngay sau khi giọt cà phê đầu tiên ngấm vào cơ thể. Họ vẫn thích sự từ từ và thư giãn hơn.

(Nguồn: Doanh nhân Sài Gòn)