Archive for October, 2013

Cafe và kỷ niệm.

Tôi nhớ có ai đó đã từng nói: Kỷ niệm thì như rong rêu, tuy nhỏ nhưng bám chắc…

Quán café gắn liền với những ký niệm trong tôi. Có lẽ vậy mà tuần nào người ta cũng thấy tôi luôn ngồi ở góc đó, cùng với máy tính và ly cafe bên cạnh. Nhiều khi tự hỏi liệu có phải góc này chỉ dành riêng cho mình? chỉ chờ mình đến và ngồi vào đấy. Quán cafe có không gian ấm cúng, được trang trí theo phong cách nhẹ nhàng, lãng mạn, và đặc biệt ở đây luôn có những bản nhạc mà tôi yêu thích, bước chân vào quán không cần gọi người phục vụ cũng sẽ mang đến cho tôi một ly café nâu đá.

Nhiều người cho tôi là hâm dở khi cafe 1 mình nhưng tôi Thích cái nghề không chính thức của tôi, ngồi quan sát cuộc sống bên ly cà phê ấy. Cà phê một mình thật thú vị, nếu ai đó còn ngần ngại hãy tự mình thưởng thức tách cà phê đúng nghĩa mang hương vị cô đơn nhưng đầy cảm xúc ấy đi. Đôi khi ta cần dừng lại dành thời gian để nhìn lại chính mình, đó  là lúc ta cần cà phê một mình. Cái cô đơn của kẻ một mình thường gặp phải sự cô độc nếu không tự mình gắn bó và sống hoà thuận với nó. Vì thế tôi chọn cho tôi một cuộc sống mang hương vị nồng nàn pha lẫn chút đắng của cà phê.

Hương vị cà phê đối với tôi nó mang cả hương vị quê nhà, cái hương của từng góc phố, từng con đường, từng bàn tay làm ra nó, từng kỷ niệm chất chứa ở tách cà phê chứ không hẳn là chỉ thưởng thức chúng. Bao lâu nay tôi vẫn thế. Lang lang một mình quen rồi, lâu rồi, nên tất cả chỉ còn là kỷ niệm…

Văn hóa cà phê, văn hóa từ ký ức.

Ngày nay người ta thường nói nhiều đến chuyện văn hoá cà phê, nhưng bằng cách nào mà liên hệ với văn hoá cà phê khi không mở lại những không gian quán cà phê vợt từng đập cùng nhịp sống với cả thế hệ thị dân.

Không ai biết chính xác cái cách pha cà phê bằng vợt có từ thời điểm nào, nhưng hầu hết mọi người đều tin rằng cái vợt pha cà phê du nhập vào xứ ta cùng một ngày với cái thú uống cà phê.

Người Sài Gòn ngày xưa thức giấc sớm, cứ tầm 4, 5 giờ sáng là bếp ở tiệm nước hoặc bếp ở quán hẻm phố lại đỏ lửa nấu nước pha cà phê. Hình ảnh phổ biến nhất của cà phê vợt lại là cái siêu đất, loại siêu nấu thuốc bắc và cái vợt bằng vải dài như chiếc vớ của người đi giày bốt.

Người bán cà phê dùng nước sôi để trụng sạch vợt rồi cho loại cà phê xay nhuyễn vô. Cái vợt chứa cà phê được cầm để trên miệng siêu trước khi chế nước sôi vào; vậy là dòng cà phê đen nâu chảy ra từ cái vợt toả khói thơm nghi ngút. Tất nhiên, tuỳ theo giá tiền của ly cà phê mà lượng cà phê cũng như số lần cà phê được vợt đậm hay vợt lợt.

http://xmedia.nguoiduatin.vn/2013/10/16/image-thumb1381919154.jpg

Nói đến cà phê vợt mà không nhắc đến ngón nghề rót cà phê của các tay pha chế thì có khi thiếu sót. Cái hình ảnh đưa siêu cà phê lên cao rồi để cho dòng cà phê chảy ra từ vòi siêu làm tràn miệng ly cà phê đọng lại trong cái dĩa. Cái ngón nghề rót tràn ly này sao khéo quá, tràn chút xíu, để dư cà phê cho khách chút xíu thôi vậy mà thành một phong cách kề môi miệng vô cái dĩa vừa thổi vừa húp.

Có người giải thích về phong cách húp chút cà phê dư trong dĩa là: cà phê mới rót nóng hổi, hương cà phê tràn trên mặt cái dĩa, kề mũi miệng vô là cách tận hưởng hương cà phê. Có thể cách giải thích đó là suy diễn nhưng dù sao chỉ với món cà phê vợt người ta mới có phong cách húp cà phê trong dĩa.

Trước đây, ở các quán bán cà phê vợt còn có kiểu cà phê bơ; cà phê được chấm thêm chút xíu bơ càng làm cho cà phê vợt ra cái vẻ Tây hơn. Một ông trung niên nói: “Những năm đi Thanh niên xung phong khắp các nông trường, mỗi lần về phép là làm một ly cà phê bơ, làm như cái mùi cà phê bơ nó nhắc mình kiểu gì thì mình cũng là người đô thị, dân Sài Gòn”.

Ở các tiệm nước của người Hoa còn có kiểu uống cà phê vợt chấm giò quẩy hoặc bánh tiêu. Với nhiều người lớn tuổi, dân hưu trí… kiểu cà phê này có thể thay thế phần ăn điểm tâm sáng. Thật là ngon lành biết bao khi cầm nguyên cả cái bánh giò quẩy chấm vào ly cà phê hoặc ngắt từng miếng bánh nhỏ rồi dùng muỗng vớt chung với cà phê lên nhâm nhi.

Ngày trước ở khắp Sài Gòn – Chợ Lớn, ai có dịp đi trong buổi tinh mơ ngang qua các tiệm nước hay quán cà phê đều rộng ngực hít lấy khói hương thơm cà phê. Hương cà phê hoà quyện cùng hơi nước toả ra, tạo nên những góc không gian đô thị an vui êm đềm cho mọi thị dân.

Ngày nay người ta thường nói nhiều đến chuyện văn hoá cà phê, nhưng bằng cách nào mà liên hệ với văn hoá cà phê khi không mở lại những không gian quán cà phê vợt từng đập cùng nhịp sống với cả thế hệ thị dân. Tìm đến một quán cà phê vợt còn sót lại trên đường Tân Phước, bên hông chợ Thiếc, bước vào cái quán cũ kỹ nhưng tràn ngập hương cà phê này người ta mới hay rằng, chỉ có pha cà phê bằng vợt, chỉ có giữ nóng cà phê bằng cái siêu đất thì hương cà phê vợt tự do hơn hẳn hương cà phê bị nhốt trong cái phin bằng kim loại.

Nhìn những cụ bà, cụ ông và người trung niên người Việt lẫn người Hoa ngồi im lặng thưởng thức từng ngụm cà phê vợt, người ta mới cảm nhận rõ rằng sự thay đổi không gian bán cà phê, thay đổi cách thức pha cà phê không có nghĩa cà phê vợt bị loại khỏi nguồn hương cà phê ký ức của những thị dân cần một ly cà phê để tỉnh thức mỗi đầu ngày.

(Sài Gòn Tiếp Thị)

Cà phê ‘phê’ hơn chuyện ấy

Tình yêu cà phê của chúng ta mạnh đến độ đa số người ta sẵn sàng nạp caffeine khi thức dậy hơn là làm ‘chuyện ấy’, báo New York Post dẫn một nghiên cứu mới cho biết. Cuộc nghiên cứu do tập đoàn khách sạn Pháp Le Méridien thực hiện cho thấy 53% khách của họ thích cà phê hơn sex như một cách thức hoàn hảo để khởi đầu ngày mới.

Nghiên cứu cho thấy tình trạng nghiện cà phê trên toàn cầu mạnh đến nỗi 78% người được hỏi bày tỏ sự sẵn sàng kiêng rượu, mạng xã hội hoặc ‘vui vẻ’ với bạn tình trong một năm hơn là bỏ cữ cà phê trong ngần ấy thời gian. Nhóm thực hiện nghiên cứu đã phỏng vấn những khách du lịch ở 6 nước. Dữ liệu thu thập được đã cho thấy họ lệ thuộc vào cữ cà phê sáng như thế nào để có thể “sống sót qua ngày”.

Một phần tư những người được hỏi nói rằng không có cà phê sáng họ sẽ ít sáng tạo hơn, trong khi 22% nói rằng họ không thể ‘nhấc xác’ khỏi giường và 16% thú nhận không thể gặp và nói chuyện với những người khác.

(Khang Huy)

Lang thang cà phê Hà Nội

Chiều cuối thu, nhìn nắng nhẹ nhàng nhảy nhót trên những tán lá xanh, ta bỗng thấy thiếu một cái gì đó. Có người bạn rủ ‘cà phê không?’, chợt nhận ra, ta đang thèm một ly cà phê vỉa hè thơm lừng… ‘vị phố’.

http://ihay.thanhnien.com.vn/Pictures201310/LinhSan/ngay2210/Ca%20phe%20via%20he%20(1).JPG

Hà Nội chẳng thiếu những quán xá đường phố, phổ biến đến mức ẩm thực vỉa hè dường như đã trở thành một nét văn hóa. Cà phê – thức uống đầy mê hoặc cũng không quên góp mình vào danh sách những món người ta thích được thưởng thức trên đường.

Giữa những con phố chật ních trong lòng Hà Nội và ngay cả giữa đám đông, cà phê vỉa hè vẫn cho ta cảm giác có được một góc riêng, vừa chậm rãi thưởng thức đồ uống, vừa chuyện phiếm ngắm nhìn phố phường. Cà phê vỉa hè Hà Nội, ấy là thứ cà phê chỉ uống một lần là đủ để nghiền.

http://ihay.thanhnien.com.vn/Pictures201310/LinhSan/ngay2210/Ca-phe-via-he-(2).jpg

Cà phê vỉa hè có thể gặp ở bất cứ đâu, nhất là trong những góc phố. Có những lần ta ngang qua, dù đông hay hè, dù sáng sớm hay chiều muộn, vẫn chỉ thấy một cảnh tượng không khác nhau. Người người ngồi đầy trên vỉa hè với những chiếc ghế nhựa (có khi sang hơn là ghế gỗ). Một ghế để ngồi, một ghế để đặt tách cà phê.

Thế là đủ để kéo khách qua đường dừng lại, chọn cho mình một chỗ giữa những tiếng trò chuyện râm ran. Ly cà phê giản dị được bưng ra, mùi thơm quyến rũ lan tỏa nồng nàn cả một góc phố. Tiếng leng keng khuấy cốc quen thuộc vang lên, câu chuyện mới cũng bắt đầu.

Người ta bảo cà phê vỉa hè chỉ để uống, bởi ở đây chẳng có không gian đẹp được sắp đặt cầu kỳ, không hoa, không nhạc, không menu, nhiều khi còn chẳng có cả cốc nước lọc đi kèm. Mọi thứ đều đơn giản, đến mức chỉ còn hương vị cà phê là đọng lại.

Trong không gian đường phố rộng lớn, người ta thoải mái trò chuyện, thoải mái chia sẻ với bạn bè, nhìn ngắm dòng người mà theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình. Khi ấy, lời mời chào của những gánh hàng rong cũng trở nên đáng yêu lạ.

http://ihay.thanhnien.com.vn/Pictures201310/LinhSan/ngay2210/Ca%20phe%20via%20he%20(4).JPG

Cà phê vỉa hè có thể đón bất cứ ai, dù bạn bình dân hay sang trọng. Mấy cậu sinh viên có, vài cô gái văn phòng có, đôi ba ông bạn già ra đánh cờ cũng có, có cả những gương mặt thân quen ngày nào cũng ngồi đúng một chỗ. Thú vị hơn cả là sự góp mặt của vài vị khách Tây đi dạo quanh phố cổ, khi thấy dân bản địa ngồi đầy trên vỉa hè bèn tò mò ghé vào gọi một tách “milk coffee”, tôi có cái thú lạ lùng, đó là quan sát xem những vị khách, vốn quen uống cappuccino hay espresso, nhún vai ngạc nhiên ra sao khi nhận ra dưới đáy cốc của mình có một lớp sữa đặc thật mịn màng.

Ồn ào nhưng không hề xô bồ, nhưng đồng thời cũng mang vẻ lặng lẽ mà chẳng hề buồn tẻ. Người tạt qua uống vội rồi đi, người cà kê cả buổi, cà phê vỉa hè lúc nào cũng có cái vẻ đông đúc của nó. Người ta uống rồi quay lại có khi không chỉ vì cà phê ngon, mà còn vì “vị phố” rất dễ ghiền. Tình yêu Hà Nội có lẽ cũng bắt đầu từ những ly cà phê như thế.

(Trường Giang)

Cà phê tiết lộ cá tính của bạn

Nếu bạn thích flat white? Bạn có vẻ nhàm chám và dễ tính. Uống macchiato? Có thể bạn là kẻ kiêu ngạo. Còn nếu bạn thích cà phê mạnh hơn một chút, dường như bạn có tính thích khoe mẽ!

Đó là kết quả của một nghiên cứu mới do hãng Delonghi thực hiện với 1000 người trên mạng nhằm khảo sát cách thức người Úc uống cà phê ra sao. Kết quả cho thấy 90% người trên 18 tuổi tại Úc thường uống cà phê, tiếp thêm $773 triệu cho nền kinh tế trong năm 2013. Cứ một trong hai người Úc có máy pha cà phê tại nhà. Và trung bình một người Úc chi $1825 để uống cà phê mỗi năm!

http://www.viet-times.com.au/images/stories/int/Nhung/CXTF37-coffee_2677787b.jpg

Nhưng điều thú vị từ cuộc khảo sát là loại cà phê mà bạn thích uống có thể tiết lộ tính cách của bạn. Theo khảo sát, 25% người uống latte nói họ có tính tập trung cao, người uống cappuccino thường vui tính. Còn người thích uống expresso thì “thành công” với 20% người tham gia khảo sát tự nhận là như vậy. Người uống macchiato thì thường bị cho là kiêu ngạo, còn 19% cho rằng người uống long black hơi ngốc và khoe mẽ một chút.

Công việc cũng ảnh hưởng đến thời gian và số lần uống cà phê. Nếu bạn làm nghề báo và tiếp thị, bạn có khuynh hướng uống cà phê nhiều – 43% nói họ không thể làm việc quá bốn tiếng đồng hồ mà không uống cà phê. Trong khi đó, nhân viên ngành cấp cứu uống nhiều cà phê với 50% thừa nhận phải uống ngay khi vừa thức dậy, so với 43% ở nhân viên chính phủ và 42% ở nhân viên tài chính, ngân hàng và luật.

Người lớn tuổi thường uống flat white hay cappuccino ở nhà, trong khi đó thế hệ Y (sinh từ năm 1990) lại đến quán cà phê thường xuyên hơn.

Song Hảo (Theo Yahoo News)