Sài Gòn: Rủ Nhau Ra Phố Trải Giấy Ngồi Cà Phê ‘Bệt’

Lâu nay, một bộ phận giới rẻ Sài Gòn đã có một kiểu uống cà phê đầy vẻ nghịch ngợm, bụi đời. Đó là chọn chỗ ngồi vừa ý trên vỉa hè, nơi có bóng mát và tầm quan sát rộng, lấy tờ báo cũ hay miếng bìa cạc tông trải xuống nền xi-măng hay trên con lươn bao quanh các gốc cây để ngồi “bệt” và cứ thế thưởng thức cà phê hay thức uống nào đó mà không cần đến bàn ghế của quán xá.

Theo báo Văn Hoá & Thể Thao, khu vực xung quanh nhà thờ Đức Bà, quận 1, Sài Gòn, với công viên 30/4, thoáng đãng và mát mẻ nên rất thu hút dân ghiền cà phê “bệt”. Nghe nói “tiền thân” của quán cà phê đầu tiên chuyên phục vụ khách ngồi “bệt” là một quán cóc bên kia đường Hàn Thuyên (cạnh công viên 30 – 4). Do chủ nhà xây biệt thự, quán cóc trước cửa phải dọn đi chỗ khác. Một ý tưởng mới đã xuất hiện, anh chủ quán mua chiếc xe khách loại 9 chỗ ngồi hiệu Mitsubishi cũ, tháo hết ghế, làm “trụ sở” bán tiếp nhưng không còn bày ghế ngồi, dĩ nhiên cũng không có bàn. Khách đến được các nhân viên phát cho tờ báo cũ hay tờ quảng cáo và tự chọn chỗ ngồi.

Theo Văn Hoá & Thể Thao, cà phê bệt Sài Gòn có điểm xuất phát từ đường Nguyễn Đình Chiểu, dọc Đại học Kiến Trúc, Đại học Kinh tế TP. Sài Gòn.Khoảng năm 2000 trở về trước, quán tập trung bên cổng chính của trường Kiến Trúc, khách của quán – chủ yếu là sinh viên – ngồi dọc vỉa hè Pasteur, lê la trước cổng Nhà Thi đấu Phan Đình Phùng. Từ khi nhà thi đấu được sửa lại, quán dời ra mặt đường Nguyễn Đình Chiểu, khách chỉ còn ngồi dọc tường rào.

Vì quán lấn chiếm vỉa hè, nhiều lần công an khu vực đến dẹp quán, bà chủ biết chừng nên trang bị bàn pha chế khá “dã chiến”: Một chiếc giỏ chứa tất cả đồ nghề chai lọ và một chiếc bàn gỗ xếp đôi. Khi nhác thấy công an, cứ kẹp tay hai món và chạy. Bà chủ quán bán mãi thành quen. Sinh viên chưa có tiền bà vẫn bán thiếu mà cũng chẳng muốn lập sổ nợ, chưa kể thỉnh thoảng vài cậu đến xin thuốc lá, bà cũng cho không. Ngoài ra, bên quận 3 vốn có con đường Lê Ngô Cát vắng vẻ nhưng trên đoạn đường ngắn này có đến hai quán cà phê, dù có ghế con, nhiều khách vẫn thích ngồi bệt xuống đất.

Lại có quán bệt khác nằm trên đường Alexander de Rhodes ở quận 1, gần cà phê Báo Chí, lúc nào cũng đông khách. Chỉ trên cùng một đoạn vỉa hè, mà có đến hai nhà kinh doanh nhảy vào khai thác, chia ca theo sáng và chiều. Nhà kinh doanh buổi sáng có vẻ đầu tư hơn với vài ba chiếc ghế nhựa nhưng khách đến vẫn quen với phong cách phục vụ của quán buổi chiều, cứ trải giấy, trải bạt ra và “bệt”. Dọc đoạn đường này có hàng cây rất cao, tỏa ra bóng mát rộng. Huy, một “bệt khách” thường ngồi đây suốt buổi sáng. Anh ngồi đến khoảng 11 giờ, khi nắng lao xao tràn quanh chỗ ngồi, mới đứng dậy, về văn phòng làm việc tiếp. Buổi chiều, nhất là giờ tan tầm, con đường Pasteur trước mặt trở nên đông đúc, cũng là lúc quán đông khách nhất.

Nhiều người tưởng tượng dí dỏm, đến một ngày nào đó cả Sài Gòn tràn ngập cảnh cà phê “bệt”, thì liệu “phông văn hóa” của thành phố này sẽ ra sao?

(Thể Thao & Văn Hóa)


Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.