Tag Archives: cà phê đen

Cà phê lan man ký

Không giống như rượu có thể uống với cả niềm vui lẫn nỗi buồn. Cà phê thường uống chung với nỗi buồn

Cà phê thường được người ta ngồi nhâm nhi với sự trống trải, những ký ức, đôi khi là những kỷ niệm về một thời, một cuộc tình, hay cả một đời người. Có gã nhạc sĩ đã từng viết thế này:

Sáng nay cà phê một mình

Sài Gòn chợt mưa chợt mưa

Nhớ em bao nhiêu cho vừa

Em ơi, em ơi…

Một thời, những gã đàn ông như thế từng khiến tôi ngưỡng mộ. Bên ly cà phê nóng hổi, một gã đàn ông tư lự nhìn ra phố lặng lẽ ngắm dòng người qua lại. Thi thoảng gã lại nhấp từng ngụm cà phê nhỏ nhâm nhi vị đắng của nó rồi từ từ đặt ly cà phê xuống đôi mắt mơ màng nhìn xa xăm. Thời sinh viên, với tôi cà phê là như vậy. Nhưng cũng giống như những sinh viên khác, tiền chu cấp hàng tháng của bố mẹ chỉ đủ ăn. Bởi vậy, tôi cố gắng làm thêm nhiều việc với mục đích chính là kiếm tiền đi uống cà phê. Lúc ấy, suy nghĩ đơn giản lắm, đi uống chỉ để cho biết.

Ngày ấy, đi cùng tôi luôn là thằng bạn thân cùng lớp có chung sở thích “hưởng thụ”. Chỉ nguyên cảm giác oai oai khi cầm những đồng tiền kiếm được vào một quán cà phê mà những thằng sinh viên khác ít khi dám vào đã khiến hai thằng hứng thú vô cùng. Đấy là chưa kể đến việc ban ngày đi làm thêm vất vả mà buổi tối lại đi uống cà phê khiến hai thằng cảm tưởng như đang từ giai cấp bị trị lên giai cấp thống trị vì mỗi khi rút ví thanh toán đều rất tự tin.

Ngày ấy, chúng tôi thường mang chuyện đi uống cà phê đến lớp để bịp những thằng khác. Ví dụ như chuyện quán này có em phục vụ xinh xắn, trắng trẻo, quán kia cà phê nhạt nhẽo, phong cách phục vụ không chuyên nghiệp. Những thằng nghe chuyện thường nhìn chúng tôi với ánh mắt ngưỡng mộ, rồi lò dò hỏi tiền đâu mà chơi sang thế, lại còn tinh tế nữa, mặc dầu lúc ấy bọn tôi cũng chẳng phân biệt được cà phê nào ngon hay không, chỉ thấy đều đắng. Nhiều thằng hâm mộ quá cứ nằng nặc hỏi bí quyết kiếm tiền nhưng chúng tôi nhất định không nói. Đơn giản vì tiền kiếm được chủ yếu là nhờ việc đi học hộ, đôi khi là thi hộ cho mấy ông anh học tại chức khóa trên chứ cũng không có gì đáng được coi là “bí quyết kiếm tiền” cả.

Thú thực là lúc đầu chúng tôi cũng không dám bước chân vào mấy quán xịn mà chỉ nhìn bên ngoài đã thấy long lanh. Nhưng sau, do đã ngồi cà phê nhiều ở những quán bình dân nên quyết định liều mình bước vào những quán ấy. Tôi vẫn nhớ, hôm ấy sau khi đã cân nhắc kỹ về một quán thuộc hạng sang hai thằng quyết định gom tiền lại, mượn thêm tiền của mấy thằng bạn cùng phòng cho tự tin. Chưa hết, bọn tôi còn lục tung mấy phòng bên cạnh trong khu ký túc để kiếm ra hai đôi giày và hai bộ quần áo ngon lành nữa. “Đóng thùng” xong, mấy thằng bạn đi qua gặp đều hỏi: “Ê, trông ngon thế, đi tán gái đấy à?”. Hai thằng đều hớn hở: “Không, đang có tiền, đi giải trí ấy mà. Chứ tán gái thì cần gì phải diện thế này”.

Buổi tối hôm ấy đã khiến tôi nhận ra một điều đơn giản nhưng quan trọng rằng cà phê ở những quán ấy tuy đắt hơn nhưng không ngon hơn thường lệ, không hơn những quán bình dân mà tôi vẫn uống. Thời sinh viên trôi qua nhanh với vài mối tình. Có lần, tình yêu tan vỡ, ngồi cà phê rồi tự mình triết lý cà phê cũng giống như phụ nữ, nhiều khi hình thức chẳng quan trọng, quan trọng vẫn là cái chất của cà phê, cái sâu thăm thẳm của phụ nữ. Với riêng tôi, lần đầu bước vào một quán cà phê tử tế, cũng giống như hẹn hò một cô gái mà mình có cảm tình. Cả hai đều khiến tôi có chút hồi hộp, bối rối hơn thường lệ. Mỗi quán cà phê đều cho ta những cảm giác khác nhau. Không chỉ phụ thuộc vào chất cà phê, cách pha mà còn phụ thuộc vào cách phục vụ, không gian uống.

Mỗi gã đàn ông có sở thích cà phê khác nhau. Có thể thích nâu hay đen, có đá hoặc không, có người lại thích những loại cà phê mới, cách pha mới, những loại cà phê pha nhanh, uống nhanh. Riêng tôi thì thích nâu nóng, cũng giống như cách tôi thích những người phụ nữ truyền thống có hơi hướng hiện đại. Đậm đà mà vẫn ngọt ngào. Thưởng thức ít mà vẫn cảm thấy ngon.

Có lẽ phụ nữ và cà phê giống nhau ở điểm là đều có thể chinh phục được đàn ông. Với mỗi người đàn ông, phụ nữ cũng như cà phê mang lại những trải nghiệm khác nhau. Riêng tôi, thì cả hai đều khiến tôi mất ngủ nhiều lần.                                 

(Nguyễn Vương)

Cà phê cho tình đầu

Tôi rất “sốc” cụm từ “Kệ cháu, cô” của anh. Không phải tuần nào cũng được gặp nhau vì anh là lính còn tôi là sinh viên cao đẳng năm I, nhưng lần nào gặp nhau anh cũng ngồi im thin thít nhìn tôi y như rằng người trước mặt mình là… động vật thời tiền sử! Mẹ tôi mời nước, mời bánh, rồi cả mời cơm nhưng anh cũng chỉ một câu cửa miệng “Kệ cháu, cô” và không đụng đến một món nào. Tôi thắc mắc “Tại sao gọi ba mẹ của bạn gái mình bằng cô, chú phải gọi là bác mới phải?”. Anh bảo “Nếu ba mẹ bạn gái lớn tuổi hơn bố mẹ mình thì mới gọi là bác, còn nhỏ hơn chỉ gọi bằng cô chú, người Bắc anh là thế!”.

Thắm thoát đã một năm quen nhau, nhưng nói thật là chỉ có thư từ và những ánh mắt nhìn, chưa từng có một cái nắm tay hay một lần đi chơi chung. Những lúc anh đến nhà vào những ngày cuối tuần tôi đều phải phụ gia đình lặt lá chân những luống hành, nên sau “màn chào hỏi” ở phòng khách là tôi bảo anh cứ ngồi đầy chơi với… đám em của mình, còn tôi thì phải ra vườn. Tất nhiên anh không đồng ý, và ra vườn lặt lá hành cùng tôi, chẳng biết do đông tay nhanh việc hay do “mãnh lực” nào đó mà những luống hành được thay lớp áo cũ nhanh chưa từng thấy! 20 luống hành 1,5mx30m già một buổi đã được lặt xong lớp lá chân, rồi còn pha phân lân để tưới, nhổ trăm ký giũ sạch đất cát chờ bạn hàng đến cân… tất cả xong lúc 2h30giờ chiều. Và bữa cơm thật ngon với lá hành luộc chấm nước tương tỏi ớt được dọn ra, anh ăn rất… lính và chuẩn bị vượt 80km đường xa về đơn vị cho kịp buổi điểm danh.

 Tôi cứ nhớ hoài cái ngày mồng hai tết năm ấy… tôi cùng hai nhỏ bạn đến đơn vị thăm anh. Bạn bè anh cũng rất ý tứ, sau khi ăn cơm ở nhà ăn và lên phòng uống trà thì các bạn “rút” sang phòng khác để mình tôi và anh ở lại… Có lẽ đây là lần đầu sau hai năm quen nhau cả hai mới có những phút giây “ta với ta” như vậy. Và từ bên ghế đối diện, sau nhiều phút chằm chằm nhìn tôi, anh đã bước sang ngồi gần bên tự lúc nào, và cánh tay khỏe khoắn đầy rắn chắc của “cây bóng chuyền số một của đơn vị” (theo lời khen ngợi của bạn bè anh) đã choàng qua vai tôi vít cổ tôi sát vào mũi anh và… một cái hôn phớt qua mang tai! Đáng ra cái hôn ấy không là phớt qua, cũng không là hôn lên má, mà có thể lên môi và tôi không từ chối được cũng không chừng! Nhưng nhiều năm trước, tuổi hai mươi của tôi còn “thần thánh hóa” tình yêu lắm!

 Tình yêu theo quan niệm của tôi là trong sáng như pha lê, long lanh như sương buổi sáng, là chỉ có mắt nhìn chứ không hề có sự va chạm nào. Vậy nên hôm nay anh làm tôi quá bất ngờ, tưởng chừng như “sụp đổ thần tượng”, chân với giày cao gót tôi giẫm mạnh vào chân anh cho anh “tỉnh”, còn tay bên kia – tay không phải bị hạn chế tầm xa do khuôn ngực anh chèn lại – tôi đã tát lên má anh một cái tát bằng hết sức bình sinh! – “Bốp”! Anh buông tôi ra và nhìn sững, sau đó từ từ đưa tay xoa má… trời ạ, những bốn ngón tay tôi đã in rành rành trên mặt anh. Biết mình không phải, tôi sẽ sàng lấy chiếc khăn tay trong túi ra, đổ hết ly nước trà cho khăn ướt và đưa cho anh và chỉ lên mặt “ra dấu” rằng hãy lau cho bớt vết hằn đỏ.

Anh cầm chiếc khăn nhưng không lau mà cất vô túi rồi rót hai ly trà, đưa sang tôi một ly với câu “anh xin lỗi” nhẹ như gió thoảng. Tôi nghe lòng hối hận, niềm hối lỗi như vô cớ, như lại có căn do…Ra về, hai nhỏ bạn hỏi “Lúc nãy mày với anh ấy làm gì mà bể cái ly vậy”. “Bể ly hồi nào?” tôi ngây ngô. “Tụi tao nghe “bốp” mà?”. “À… tao tát ảnh”. “Tại sao?”. “Ai biểu dám… hôn tao”. “Rồi có được không?”. “Không, bộ tụi mày không thấy chân ảnh đi cà nhắc, mặt đỏ hằn à, giày tao giẫm lên chân nữa đó!”. “Trời!”. Hai nhỏ bạn đồng thanh kêu to. * Anh lại đến nhà chơi, sau “vụ án cái tát”, hôm nay gia đình tôi thu hoạch hành, cũng được hơn cả tấn, trừ hết chi phí còn lời hơn nửa nên tâm trạng ba tôi rất vui. Ông bảo tôi pha cà phê cho hai người uống. Pha cà phê á? Thôi rồi… ba “giết người không gươm đao” rồi ba ơi! Dẫu rằng tôi là con nhà nông, như từ trước giờ chỉ ăn đi học, rảnh thì làm vườn, chuyện cơm nước, bếp núc “khoáng” cho nhỏ em kế. Là sự phân công hợp lý thôi mà, nhỏ ta có bao giờ biết lặt một chiếc lá hành nào đâu, cũng như liều lượng bao nhiêu kg phân lân cho ngần ấy mét vuông hành thì nhỏ ta mù tịt! Nhưng bây giờ nhỏ không có nhà, không thể cầu cứu ai. Tôi bèn vận dụng hết sự hiểu biết của mình. Cũng cà phê đây, phin đây, nước nóng đây, ly đây…

 Tôi xếp mọi thứ giống như đã từng thấy, nhưng tới phần cho bột cà phê vào phin thì chẳng biết bao nhiêu cho vừa? Ừm… thì cho đại tới hai cái “mụt” nhô ra của phin đi, nén chặt lại, chế đầy nước vô và đậy lại. Uy… chết rồi, quên khuấy đi mất! Ba tôi không ghiền trà hay cà phê nhưng mỗi lần ông uống thì uống phải thật đậm, y như rằng “không uống thì thôi, uống phải cho đáng” vậy! Nhưng lượng cà phê trong phim này chắc chắn không thể nào vừa ý ba, không lẽ bỏ pha phin khác? Thời gian đâu? Thế là vận dụng hết trí thông minh có thể, tôi mở nắp phin ra và trút nhanh vào ấy một ít bột cà phê nữa. Phào… thế là xong… vậy mà một lúc nghĩ không ra lại nhức cả đầu. Chỉ còn chờ châm trà và bưng lên là xong, phen này chắc chắn được ba khen mà anh cũng “lác mắt” vì tôi không những học khá, làm việc ngoài đồng giỏi mà nội trợ cũng không thua ai.

Nhưng… mười phút trôi qua mà không nghe tiếng ly muỗng va vào nhau. Bỗng…

- Con gái, sao cà phê lâu xuống quá vậy? – Không biết ạ, con vẫn pha như người ta thôi?!

- Con làm sao?

- Cho cà phê vào phin và chế nước xong, con lại nhớ ba thích uống đậm nên con trút thêm vào một ít… không biết sao mà lâu xuống vậy? Có tiếng nắp nhôm va lanh canh lên mặt bàn đá và tiếng ba tôi vang lên:

- Trời ơi… con gái lên đây coi nè! Trước mặt tôi là chiếc phin vun đầy bột cà phê, nhưng đã sền sệt vì ngấm nước và đang chực tràn ra ngoài, dưới ly chỉ có vài giọt màu nâu nằm im ỉm…

- Con gái với chả đứa! Pha cà phê như vầy làm sao mà mời khách!? Ông quát tôi và quay sang anh

– Nó hậu đậu, không nên thân nên hình gì hết, cháu có còn định tìm hiểu nữa không?

- Dạ… không sao đâu chú, mai này em Trang sẽ pha cà phê ngon thôi mà. Để cháu rót trà cho chú…

- Ừ, cà phê không dùng được đâu, thôi mình uống trà đi cháu! – “Xoẹt”!

- Có tiếng phun nước và lời ba gọi như thét

- Trang!

- Dạ! Thật ra sau “sự cố ly cà phê” tôi đã xấu hổ quá xá chừng và chui tọt vô phòng trốn rồi. Giờ chuyện gì nữa đây hở trời!?

- Con pha trà gì vậy?

- Dạ, trà… móc câu ba vẫn uống mỗi tối đó mà. – Có súc bình không? – Con thấy… hồi hôm ba mới uống…

- Trời ơi… “tôi” sợ “cô” luôn rồi! Thôi, cháu Hoàng ở nhà chơi với nó nhé, chú đi một chút, ở nhà chắc tao đập chết con này quá! Bây giờ không ai tát tôi cả, như tôi nghe mặt mình đỏ phừng phừng, đối diện anh mà cứ cúi xuống như kẻ tội đồ to tát lắm. Anh “gỡ rối” cho tôi bằng cách:

Thôi “cô giáo” ra đầu đường uống nước mía nhé, mai về với anh pha trà là “chuyện nhỏ” thôi! * Nhưng tôi không bao giờ có dịp “về với anh”, vì tôi ra trường nhận công tác xa nhà gần trăm kilomet, khoảng cách không gian giữa tôi và anh đã xa lại càng xa hơn nữa. Anh sắp “ra quân” rồi, trời Nam chỉ là một quảng thời gian anh thi hành nhiệm vụ của người trai. Gia đình, người thân… tất cả đều đang chờ anh về trên đất Bắc. Tình yêu là quý giá nhưng muốn có được nhau thật chẳng dễ dàng gì. Một ngày sân trường ngập nắng, tôi đã nhận bức thư với dòng chữ vô cùng quen thuộc, lòng vui như mở hội, nhưng đọc thư mới hay nước mắt ướt nhòe: “Khi em nhận được thư này là anh đang trên đường trở về quê hương xứ sở. Đừng buồn nhau em nhé, chắc mình có duyên mà không nợ… kỷ niệm trời Nam vẫn còn in đậm trong lòng, nhưng em ơi, chắc em, chắc anh, không thể làm gì khác hơn…” Thư còn dài nhưng tôi không còn tâm trí đâu để đọc. Nhiều đêm mơ ngủ tôi cứ thấy mình cùng anh đội nắng bên những luống hành, rồi lại thấy dấu những ngón tay in hằn trên mặt anh… cả ly cà phê tình đầu mà tôi cố công pha nhưng anh không được uống…

Bây giờ tôi đã có thể pha một ly cà phê ngon, chỉ cầm nhắm mắt cũng không thể nào cho bột cà phê quá nhạt hay quá đậm. Chỉ có điều, khi pha ngon được ly cà phê thì tình đầu đã xa vời vợi. Nhưng dù tôi có thể pha trăm ngan ly cà phê ngon đi chăng nữa thì đoan chắc rằng sẽ không có ly nào ăm ắp yêu thương sáng trong đầy thánh thiện của ngày xưa yêu dấu. Cái ngày tình yêu chỉ thể hiện bằng ánh mắt, bây giờ đã quá xa xưa…

(Theo Thienduongcafe)

Ly café

Cuộc sống gấp gáp, cuộc đời tất bận cũng phải chậm lại, dừng bước. Từng giọt cà phê nhỏ chậm rãi, thong thả hơn cả chiếc lá vàng cuối cùng. Gió heo may đã về, se sẽ lạnh.

Lặng im như đếm nhịp thời gian, nghe rõ từng khoảnh khắc nặng nề rơi, làm sao lấy lại được.
Có gì quyến rũ đến vậy trong màu nước tối thẫm và thăm thẳm như đêm đông? Từng giọt, từng giọt ánh đen, rụng cuống như sương. TRong giọt ấy đắng chát thì nhiều, ngọt bùi là có mấy. Có phải giọt cà phê ấy rơi xuống là những “giọt” đời nặng trĩu, đọng mãi đáy lòng…

Từ rất lâu, chuyện uống cà phê đã trở thành một trong những thú vui tao nhã trong cuộc sống bận rộn hàng ngày. Nhiều thế kỷ trôi qua, cà phê vẫn mang lại sự kích thích giúp bạn tỉnh táo hơn, dù bạn đang ngồi ở một chân trời nào đi chăng nữa…

Có lẽ những quán cà phê là nơi bạn có thể tự do nhất để suy nghĩ và phát biểu. Chính nhờ những lần tán ngẫu nhau bên ly cà phê mà nhiều người trong chúng ta đã ngộ ra nhiều triết lý về cuộc sống, cách sống.

Sự yên lặng và quân bình dường như đều tập trung ở đây, bên ly cà phê với bạn chúng ta đã học được những gì?… Cuốn sách “Bên Ly Cà Phê Cuộc Sống Nói Gì?” sẽ giúp bạn lý giải điều này…

Đơn giản là hưởng thụ giây phút ấy – có lẽ đó là một nguyên tắc để hài lòng với cuộc sống chăng?

Tản mạn xung quanh ly cà phê giúp cuộc sống của bạn thêm phong phú, vui vẻ và đầy nhiệt huyết. Những ảnh hưởng tích cực, những chiến thuật thực tiễn và những kỹ năng tạo cảm hứng mà chúng ta đang bàn ở đây đều nhằm mục đích giúp bạn ý thức đầy đủ về cuộc sống để sống trọn vẹn và cảm thấy yêu đời mỗi ngày khi thức dậy.

Nào, hãy thưởng thức một ly cà phê mình ưa thích trong lúc chúng ta chiêm nghiệm những nguyên tắc trong tản mạn cà phê.

(ST)

Cà phê đen không đường

Rủ đứa bạn đi cafe, nó cáu “Không đi với mày nữa. Làm như ghiền cafe lắm, ra đấy mãi đọc báo, nhắn tin làm cafe tan đá hết, uống lạt thếch mà cũng chịu được à”.

Bạn nó -  là một người ghiền cafe rất nghiêm túc nhất mà nó đã từng biết. Khi uống cafe phải tận hưởng và nhâm nhi từng chút một, cảm nhận đến tận cùng những cái hương vị có trong những ly cafe ấy. Bạn nó chẳng thích một loại cafe đá hay cafe sữa như những thằng con trai khác thường mê. Hắn thích thưởng thức tất cả những ly cafe mà trong quán bán. Chẳng lần nào giống lần nào, mỗi lần đến là một ly cafe khác nhau và khi thưởng thức hết menu của quán này nó và bạn lại lần mò tìm những quán mới. Hành trình uống cafe của hai đứa nó là tìm kiếm và cảm nhận chứ không phải là thưởng thức thông thường, theo lời bạn nó nói như thế.

Nó thì khác. Nó bằng lòng với tất cả những gì cuộc sống mang lại cho nó. Kể cả khi đi uống cafe, lướt qua menu nó chỉ tay vào món nào đập vào mắt nó đầu tiên và uống thứ ấy mà không cần biết nó có ngon hay không. Bởi vì tâm trí của nó không dành cho những thức uống ấy mà nó cắm đầu vào những bài báo, game onlien trên chiếc điện thoại đời mới. Thằng bạn cũng đã nhiều lần phát cáu lên vì nó bởi cái tính dửng dưng ấy.

Nhưng cũng có ngày nó nhận ra, cafe lạt thếch khi để quá lâu đá đã tan hết và thằng bạn không còn ngồi trước mặt nó như mọi ngày nữa. Hắn đi du học được 2 tuần rồi và nó thì vẫn lông bông mặc dù đã ra trường gần 1 năm nay. Sáng nay bạn nó mới email về “Cafe ở Columbus nhạt phèo như ly cafe quên uống của mày ấy”.

Bạn nó – chẳng bao giờ chịu dừng lại. Luôn luôn tìm kiếm và khám phá những điều mới mẻ với một tinh thần nghiêm túc nhất. Nó nhớ mãi lời bạn nói với nó trước khi đi lên máy bay “Cái đầu óc của mày phải thường xuyên thay đổi thì mày mới nhận ra những điều thú vị xung quanh. Đừng bảo thủ và cố tập trung vào một việc như thế, tầm nhìn của mày cũng chẳng thể vượt quá cái đầu của mày đâu.

Uống cafe cũng vậy, đừng uống mãi một cái thứ nước đen hay nâu quen thuộc ấy. Thử thưởng thức tất cả những ly cafe được mọi người sáng tạo đi, mày sẽ thấy cơ hội chẳng tự đến đâu mà phải đi tìm đấy. Và nữa, khi đã gọi cafe thì nên uống khi nó mới được mang ra, đừng để lâu sẽ không còn ngon và cũng chẳng có gì để cho mày uống nữa hết.

Mày sẽ phải trả thêm tiền mới có thêm ly thứ 2 đấy!”Và tự nó cũng hiểu, khi một cơ hội đã bị bỏ lỡ thì phải trá giá rất nhiều mới có thể tìm thấy một cơ hội mới.

Sáng nay, đến quán cafe quen thuộc, nó lật menu ba bốn lần nhưng vẫn không tìm được cho mình một ly cafe nào mà nó thích nhất. Nó nhìn cô nhân viên “Cho một cafe đen không đường đi!”. Nó muốn bắt đầu từ một ly cafe khó uống nhất và cũng bắt đầu hành trình đi tìm cho mình những cơ hội. Chặng đường dành cho nó còn nhiều lắm những chông gai…Nhưng nó tin một ngày nó sẽ thưởng thức hết tất cả hương vị cafe ở Sài Thành…

(Món Ngon Sài Gòn)

Cà phê mặn

Bạn đã từng nếm thử café mặn? Nếu chưa, bạn hãy đọc câu chuyện tình này để xem vị của nó là gì. Nhân vật trong truyện nói rằng “nó có vị ngọt”. Còn tôi, tôi cũng đồng ý, nó có vị ngọt không phải của đường mà là của một tình yêu vĩnh cửu.

Chàng gặp nàng trong một bữa tiệc. Khi ấy, nàng nổi lên như một ngôi sao và có rất nhiều vệ tinh vây quanh nàng. Trong khi đó, chàng lại rất bình thường đến nỗi chẳng ai quan tâm đến chàng. Cuối bữa tiệc, chàng đã mời nàng đi uống café với mình, nàng ngạc nhiên nhưng vì giữ phép lịch sự nên nàng đã nhận lời.

Buổi hẹn ấy, họ ngồi trong một quán café lãng mạn, chàng cảm thấy rất lo lắng để nói một điều gì đó, còn nàng thì thấy có chút gì không thoải mái. Nàng thầm nghĩ sẽ tốt biết mấy nếu chàng cho nàng về nhà…

Đột nhiên, chàng gọi người phục vụ bàn và nói: “Anh có thể cho tôi xin một chút muối, tôi muốn cho vào tách café của mình…?”

Mọi người trong quán nhìn chằm chằm vào chàng, quá lạ lùng…! Mặt chàng đỏ dần lên nhưng chàng vẫn cho muối vào tách café và uống. Nàng hỏi chàng một cách rất tò mò: “Tại sao anh lại có thói quen này…?

Chàng nhẹ nhàng đáp: “Khi anh còn là một cậu bé, anh đã sống gần biển, thích chơi đùa trên bờ biển nên có thể cảm nhận được vị mặn của biển cả. Nó giống như vị của café mặn. Thế nên bây giờ, bất cứ khi nào uống café mặn, anh luôn nghĩ về thời thơ ấu của mình, về quê hương. Anh rất nhớ nhà, nhớ bố mẹ đang còn sống ở nơi xa xôi ấy”.

Chàng thả cảm xúc của mình theo câu chuyện và những giọt nước mắt đã đong đầy khoé mắt chàng.

Lúc này, nàng thực sự cảm thấy xúc động. Đó là cảm giác thực sự từ sâu thẳm trong lòng chàng thanh niên. Việc có thể nói ra nỗi nhớ nhà chứng tỏ chàng hẳn là một con người hết mực yêu quý, quan tâm và có trách nhiệm với gia đình. Sau đó, nàng cũng bắt đầu kể chuyện về quê hương, thời thơ ấu và gia đình mình. Đó thực sự là một buổi nói chuyện thú vị và cũng là một khởi đầu đẹp cho câu chuyện tình yêu của họ.

Họ tiếp tục hẹn hò. Nàng nhận ra chàng là một người đàn ông đáp ứng được tất cả các yêu cầu của nàng: sự khoan dung, tốt bụng, nồng nhiệt và cẩn thận. Chàng đúng là một người tuyệt vời mà nàng suýt nữa để vuột mất. Và nàng thầm cảm ơn ly café mặn của chàng.

Sau đó, chuyện của họ cũng như bao câu chuyện tình đẹp đẽ khác, nàng và chàng cưới nhau và sống một cuộc sống hạnh phúc… Và mỗi khi nàng pha café cho chàng, nàng không quên bỏ một chút muối vào đó bởi nàng biết đó là cách chàng thích.

Sau 40 năm, chàng từ biệt nàng để về với Chúa, để lại cho nàng một bức thư với nội dung như sau:

“Tình yêu của anh… xin hãy tha thứ cho anh, tha thứ cho sự dối trá của cả cuộc đời anh. Đó là lời nói dối duy nhất anh từng nói với em – café mặn. Em có nhớ lần đầu chúng mình gặp nhau? Lúc đó anh đã quá lo lắng và bối rối. Thực ra anh muốn một chút đường nhưng anh lại nói là muối… Thay đổi yêu cầu khi ấy quá khó đối với anh vì thế anh cứ để cho mọi chuyện xảy ra. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng chính nhầm lẫn ấy lại có thể bắt đầu cuộc trò chuyện giữa anh và em…! Anh đã cố nhiều lần để nói với em sự thật nhưng anh sợ… bởi anh đã hứa sẽ không nói dối tình yêu của anh bất cứ điều gì…

Giờ đây anh đang cận kề với cái chết, vì thế anh không còn điều gì trở ngại nên anh quyết định nói với em sự thật này…

Anh không thích café mặn, một mùi vị quái đản và tồi tệ… Nhưng anh đã phải uống café mặn suốt cả cuộc đời…! Kể từ khi anh quen em, anh không bao giờ cảm thấy ân hận về bất cứ điều gì anh đã làm cho em. Được sống cùng em là niềm hạnh phúc lớn nhất đời anh. Nếu có thể sống thêm một cuộc đời nữa, anh vẫn muốn quen và có em cả đời, cho dù anh có phải tiếp tục uống café mặn”.

Đọc đến đây, nước mắt nàng đã làm ướt nhoè bức thư của người đàn ông nàng yêu nhất trên đời…

Một ngày nọ, có người hỏi nàng: Café mặn có vị như thế nào?

“Nó có vị ngọt” – Nàng trả lời…!

Câu chuyện tình mà tôi muốn kể với bạn đã kết thúc như vậy, nhưng ý nghĩa của nó thì còn mãi, đó là:

Tình yêu là vậy, không quên nhưng tha thứ,

Không để nhìn mà để hiểu,

Không để nghe mà để lắng nghe,

Không để vuột mất mà phải biết giữ gìn!

Và, hãy quên đi những điều khiến bạn buồn phiền và chỉ nhớ những gì làm bạn thấy hạnh phúc.

(ST)

Ly cà phê đắng

Nếu đã gọi là trải nghiệm với đời thì những gì là cai – đắng – ngọt – bùi bao giờ cũng là biến cố. Mỗi hương vị ấy đều có cảm nhận khác nhau theo từng cung bậc của nốt nhạc thăng trầm mà được trổi dậy bởi sự tác động của chủ nhân. Xin Bạn một lần thưởng thức ly cafe không đường để biết được nó hoàn toàn không bao giờ đắng….

Cái cảm giác ngồi quán cóc lề đường uống café sẽ khác với cảm giác khi bạn ngồi trong quán, cái cảm giác ngồi uống một mình cũng sẽ khác khi ngồi với bạn. Ngồi một mình, bạn đang có một sự băng khoăng khó tả, một điều gì đó khiến bạn cần cái không gian tỉnh lặng để lắng lòng lại và suy nghĩ. Riêng ngồi với bạn bè, hạnh phúc nào hơn thế!

Buổi sáng ta uống ly cafe cho tinh thần sảng khoái để bắt đầu một ngày mới tất bật với cuộc sống mưu sinh đời thường. Buổi sáng ngồi uống cafe hình thành cho ta khói quen dậy sớm để thưởng thức khí trời mát dịu của màn sương đêm còn đọng lại. Buổi sáng ngồi nhâm nhi ly cafe trên tay cầm tờ báo như dân trí thức sành thông tin để giao đôi hữu nghị. Buổi sáng uống cafe và hút một điếu thuốc sặc mùi làm lòng ta ấm lại. Buổi sáng cafe như mọi ngày, thiếu một ngày đời ta như hụt hẫng !

Buổi trưa uống cafe để tinh thần thư giãn để bắt đầu buổi chiều đầy “manh động”. Buổi trưa uống cafe nhưng thật ra ít uống cafe, chỉ là khói quen để nghỉ trưa mà thôi. Buổi trưa uống cafe ngồi một mình hay với bạn chỉ là như nhau !

Buổi chiều ít ai uống cafe vì tinh thần ta đang xuống. Buổi chiều không bao giờ uống cafe để ta về với gia đình, về với mái nhà thân yêu của ta để rũ bỏ sạch mọi ưu phiền của tạo hóa.

Buổi tối uống cafe chỉ thường dành cho ai chưa có gia đình hay đời còn hưng phấn. Buổi tối uống cafe để chuyện trò của ngày hôm đó. Buổi tối uống cafe vì thời gian đó người ta mới rảnh rỗi. Buổi tối uống cafe nhưng thật tình ít ai uống cafe. Buổi tối không uống cafe vì bạn cần yên giấc để ngày mai bắt đầu. Buổi tối chỉ giải khát để cho nhẹ trong lòng. Buổi tối cafe ít uống một mình vì ta cần bạn bè. Buổi tối cafe chỉ dành cho những ai đang cô đơn !

Dù cho bạn uốngcafe vào thời điểm nào đi chăng nữa thì cũng chỉ sẽ chọn loại cafe quen thuộc mà mình ưa thích. Ly cafe đen đá, ly cafe sữa đá hay còn gọi là cafe nâu, ly bac sỉu thơm nồng mùi sữa đặc sẽ dậy lên niềm phấn khỏi. Nhưng, có bao giờ chủ động hay vô tình uống một lý cafe không đường thì bạn sẽ cảm nhận nó như thế nào?. Ban đầu nó đắng rất khó uống nhưng nó sẽ ngọt khi tan trong bạn.

Trong cuộc đời này, có nhiều thứ ập đến mà bạn không bào giờ lường trước được, bạn đang sống trong sự yên bình và hạnh phúc nhưng tạo hóa trớ trêu xua bạn vào nghịch cảnh. Lúc đó, vị đắng thật sự đang đến với bạn cùng vị ngọt ngày nào sẽ tạm thời tan đi, niềm vui xua tan cùng nổi buồn bao kín.

Hơn bao giờ hết, Ban ước gì mình có một ly cafe không đường , ly cafe không lẫn bất kỳ một tạp chất nào mà còn sơ khai nguyên bản, cái gì tự nhiên ban đầu không bao giờ sẽ đẹp hơn cái nhân tạo, con người thật lúc nào cũng khó dễ dàng tiếp nhận hơn con người giả dối. Ly cafe có đừơng dễ uống hơn ly cafe không đường. Và tất cả theo thời gian, trong thâm tâm của mình, cái tự nhiên luôn được tôn thờ và vẻ đẹp hoàn mỹ luôn được kính trọng, ly cafe không đường trong thời điểm ấy sẽ cực kỳ ý nghĩa hơn bao giờ hết.

(Samacdem)

Cà phê và tình yêu

Em đã từng đọc rất nhiều bài viết về cà phê, thực tế có mà lãng mạn cũng có. Người ta ví von cafe tương đồng với nhiều thứ trong cuộc đời.

Em cũng không biết nữa bởi cà phê không phải thứ thức uống em yêu thích nên không quan tâm hay để ý lắm. Cho đến một hôm anh nói với em rằng ngày nào anh cũng uống cà phê không dưới một lần nhất là buổi sáng thì không thể thiếu được, thế là em viết entry này dành cho anh, người đàn ông cà phê của em.

Anh thích uống cà phê pha phin em biết rõ điều đó nhưng có bao giờ chính anh tự hỏi tại sao không? Anh sẽ nói rằng dĩ nhiên là bởi vì nó nguyên chất mình có thể tự pha theo gu riêng và đo lường uống bao nhiêu. Tình yêu cũng đơn giản như cà phê phin vậy thôi, chúng ta không thể thúc giục hay bắt ép nó nhanh hay chậm theo ý của mình, nếu muốn có một ly cà phê ngon chỉ còn cách chờ đợi.

Có những thứ tình cảm đắng chát, sặc mùi đau khổ đày đọa nhau họ có thể yêu cái tôi hoặc tính sở hữu quá lớn đây chính là loại cà phê không đường anh ạ, loại cà phê này rất ít người uống được và nó có thật sự ngon không thì chính người uống thấu hiểu rõ. Có người uống vì họ quen cái lạ có người uống vì muốn tạo cho sự chú ý nơi người khác và có người uống vì thấy người ta uống nên bắt chước thế thôi.

Cũng có những tình cảm người ta lao vào nhau như thể không có nhau họ không sống nổi, ồn ào náo nhiệt và một thời gian sau họ xa nhau nhanh chóng cũng giống khi họ đến và lắm lúc tự hỏi lẽ nào ta đã từng yêu hoặc sao mình có thể yêu người như vậy nhỉ - đây chính là ly cà phê được uống vội vàng như một cốc nước chẳng kịp biết mùi vị nó ra làm sao.

Ngược lại với điều em vừa nói có người lại yêu để đó, yêu cho có với người ta và mắt vẫn liếc tìm xem có đối tượng nào tốt hơn không. Một thời điểm nào đó khi tình yêu thoát trào, một là họ chia tay nhau hay là gắng gượng với thứ tình cảm nhàn nhạt, không vui cũng chẳng buồn đây là ly cà phê được uống quá chậm đến nỗi nó nguội người thì bỏ đi người thì tiếc nên thôi gắng gượng uống.

Cà phê có thể hâm nóng anh à, tình yêu cũng có thể hâm nóng bằng một đám cưới nhưng cà phê hâm lại mùi vị dĩ nhiên không như nguyên thủy và một cuộc hôn nhân không có tình yêu đủ mạnh thì hạnh phúc vẫn mãi là cái đèn treo trước gió.

Đành rằng tình yêu phải hiện diện lãng mạn, hôm nay người ta có thể váy áo rực rỡ trong hôn lễ nhưng ngày mai người ta phải trút bộ cánh công chúa, hoàng tử đó để trở về đời thật và đối đầu với cuộc sống hiện tại.

Tựa ly cà phê ngon là một ly cà phê có lượng đường ngọt vừa đủ nếu quá ngọt với những lãng mạn thì em tin chẳng thể uống nổi và như thế thì không còn là cà phê nữa.

Tình yêu đến một cách tự nhiên và do tự chính mình tìm thấy chính mình pha chế vẫn là thứ tình yêu cà phê ngon nhất. Còn những mối tình sắp đặt và đối phó theo dạng: ừ thì thấy người ta cũng tốt nên thì yêu trước tìm hiểu sau.

Hoặc thôi mình cũng không gì nổi trội thì không dám mơ tưởng cao xa người ngang ngang như mình là tốt nhất đây chính là cà phê pha bằng máy mùi vị y chang nhau và hàng loạt, không tệ nhưng cũng không có gì lạ tựa vô số cuộc hôn nhân nhìn thì ổn đấy nhưng có bao giờ họ nghĩ họ từng dám cháy hết mình cho một tình yêu không và họ có yêu nhau thật không?

Hy vọng đó là thói quen và gắn bó với nhau bởi những hệ lụy khác để một ngày nào đó họ gặp một loại cà phê thứ ba sẽ có điều gì xảy ra đây. Nhẹ thì ”say nắng” nặng thì uống trộm hoặc họ cố quay về ráng uống tiếp ly cà phê pha bằng máy với cái vị ngày càng nhạt.

Nếu ai cũng là những cậu ấm, cô chiêu sinh ra trong nhung lụa hoặc chàng là tổng giám đốc nàng là người đẹp mê hồn thì không có gì để nói ở đây, hẳn là sẽ xuất hiện một dạng tình cảm trên phim ảnh bởi chính đó là cà phê hoàn tan 3 trong 1. Nhưng mấy ai dám nói là cà phê đó ngon hơn cũng như ai dám bảo cuộc hôn nhân đó không đổ vỡ mà hình như em thấy tỉ lệ đổ vỡ còn cao hơn tựa như cái ngán khi thừa ngọt ngào của sữa và không phải mất nhiều thời gian pha người ta không thấy tiếc nuối khi từ bỏ.

Nếu cho em chọn lựa em vẫn chọn cà phê phin, em thích con người ta cùng nhau đi qua nhiều thứ để hiểu và trân trọng những gì mình có hơn.

Có thể chúng mình khác xa nhau khá nhiều về môi trường sống, tính cách, công việc và vô số điều.

Sẽ không ít lần em phải khóc vì chuyện của mình và cũng có vô số lần anh rủ người bạn thân đi nhậu và không ít lần em nhủ rằng không yêu anh nữa. Cũng như lắm khi anh nói cùng người bạn ngày mai không cần em nữa, rồi sáng hôm sau khi chúng ta bật máy điện thoại lên và nghe câu: I’m sorry… từ đối phương của mình để hiểu rằng chúng ta tựa như đường và cà phê khác biệt nhau nhưng chúng ta có dám hoà ra tan vào nhau không để tạo thành một thức uống ngon.

Chúng ta có dám chấp nhận cái hay cái dở của nhau và có nghĩ sẽ bù khuyết điểm cho nhau không?

Anh đừng hỏi tình yêu với em ra sao và thế nào, thì anh cứ như pha ly cà phê buổi sáng, cho vừa đủ lượng cà phê và nước, chờ đúng thời gian để cafe được ngon nhất bỏ đúng tỉ lệ đường phù hợp và uống nó một cái trân trọng thi vị mà không phải là trải nghiệm anh nhé, chỉ thế thôi.

Em biết khi yêu người ta thường ích kỷ muốn người yêu luôn coi mình là người quan trọng, em không cho mình là ngoại lệ nhưng em không bao giờ hỏi anh: Anh chọn em hay cà phê bởi nhỡ anh chọn cà phê thì rõ khổ, mà yêu ai là yêu cả cái người ta có phải không anh?

Vậy thì… này anh, anh có thể yêu em như cà phê không? Tức là không thể thiếu trong mỗi ngày.

(Theo 24h.com.vn)

Coffee Love

99.99 % người trên trái đất này đã từng ít nhất một lần mời ai đó đi thưởng thức một thứ đồ ăn thức uống nào đó, hoặc là được mời như vậy, ấy là tớ mạnh dạn ước lượng như thế.

Có vẻ như nhu cầu được giãi bày, tâm sự, chia sẻ hay giải tỏa …tùy bạn muốn nói thế nào cũng được, là nhu cầu mang tính bản năng của con người.

Xét cho cùng, con người dù lạnh lùng khép kín đến đâu thì cũng không phải gỗ đá, và việc xích gần đồng loại một cách tự nhiên, theo tớ là một trong những biểu hiện mang tính con người nhất.

Và cái sự xích lại gần nhau của con người, dường như là mang một không khí ấm áp hơn khi có sự xuất hiện của tách cà phê thì phải.

Chẳng cần phải quá thành thật tớ cũng xin nói ngay rằng, tớ hoàn toàn mù mịt về cái gọi là “thưởng thức cà phê”.

Bao nhiêu bậc cao nhân tiền bối đã từng lao vào mổ xẻ phân tích về việc cà phê ngon thì nó phải thế này phải thế nọ, loại này nó khác loại kia thế nào hay là hương thơm của nó phải ra làm sao ….Nói cho nhanh, với tớ thì vầy vậy thôi.

Chẳng cần phải tỏ ra màu mè rằng mình là người sành sỏi, tớ thấy uống cà phê hoàn tan cũng vẫn ngon và nếu trường hợp nào đó có phải uống cà phê đen tớ cũng có thể nhấm nháp được.

Với tớ xét về mặt bản chất đó chỉ là một thứ đồ uống, và không phải là thứ đồ uống ưa thích nhất. Nhưng trên thực tế thì cái nhận định vừa không cũng không ngăn cản tớ thừa nhận một điều rằng, tớ là người rất khoái lê la tại các quán xá đủ loại, và thường đa phần trong số chúng là các quán cà phê.

Ngẫm lại thì ngay từ những năm đầu sinh viên, khi thu nhập hàng tháng chỉ là khoản tiền gia sư còm cõi thì mình cũng đã đến được kha khá quán xá rồi đấy nhỉ, ôi chao ơi là những ngày xa xưa !

Nói thế nào nhỉ, cà phê không hẳn là ngon nhưng nó hấp dẫn. Giống như một cô gái không đẹp nhưng mọi thứ trang sức phụ kiện trên người toát lên vẻ lôi cuốn khiến mình không thể rời mắt nhìn được.

Bản thân thứ nước uống ấy không hẳn là quá đăc biệt, đối với tớ, tuy nhiên cái cảm giác khi mà ngồi với một người bạn trong một quán có không gian ấm áp, tiếng nhạc nhè nhẹ, thoải mái ngồi duỗi chân và câu chuyện cứ tự nhiên diễn ra trong hương thơm nồng ấm của thứ đồ uống màu nâu đó … chà chà, cái đó có ma lực cuốn hút hơn bất kì một chất cafein nào. Hoặc đôi khi một vài phút nghỉ ngơi uống tách cà phê trong giờ làm việc – coffee break – lúc đấy giá trị của món đồ uống ấy phải tăng gấp đôi.

Đấy là với tớ nhé, mà có vẻ như tớ là một người hơi dễ bị cám dỗ thì phải. Bản thân cũng tự nhận thấy bản thân có một sự đam mê lớn lao với những thứ đôi khi hoặc là rất nhỏ bé hoặc là rất trừu tượng – và vì trừu tượng và nhỏ bé nên khó nói ra lắm, đôi khi bản thân cũng không hiểu là mình thích cái gì nữa.

Một cách tự nhiên, có khi cà phê có vẻ lạnh lùng. Vì hương vị cơ bản của cà phê là đắng, mà đắng thì thường không nhiều người cảm được cái ngon của nó. Vì thế nên, cà phê thường cô đơn.

Đôi khi cũng là một cái thú khi ngồi nhấm nháp một mình với tư thế của kẻ đang gặm nhấm cuộc sống. Đấy là một hình ảnh có phần cổ điển và các phương tiện truyền thông không hiểu có vô tình hay không đã biến nó thành một dạng khuôn sáo để cả thế giới biết rằng, à người này đang suy nghĩ đây. Tớ thấy cũng hay hay khi gọi nó là “cà phê cô đơn”.

Nhưng cà phê sẽ vui hơn khi có những người bạn. Mà bản thân nó dù có tỏ vẻ độc lập thế nào thì xung quanh cũng có những thứ gắn kết mà có khi cà phê bản thân nó cũng không nghĩ đến. Cà phê có thể đi với sữa, với va ni, với kem, với bánh ngọt, caramel …. – chà, một sự kết hợp khá là ăn ý đấy. Và nếu như không thì những viên đường đủ màu có vẻ như vẫn là một sự phối hợp không tệ.

Mà ngay cả khi là cà phê đen, thì yên tâm là lúc nào cũng có hậu thuẫn là cốc và tách! Cái mà tớ muốn nói ở đây là gì, mọi thứ dù có muốn phủ nhận sự liên kết của mình vào xung quanh đến thế nào thì một cách tự nhiên nó luôn luôn có sự phụ thuộc vào một vài thứ gì đấy.

Những người cô độc thường lánh vào thế giới riêng của mình. Nhưng một người dù lạnh lùng xa cách đến đâu cũng nhất định phải có những mối quan hệ xã hội với những người nhất định.

Tớ cho là một người chỉ có thể tách khỏi xã hội khi lớn lên trong hoang dã ngay từ khi lọt lòng, mà nếu như thế thì chất con người đã không còn rồi. Thế nên những ai vì một lí do nào đấy muốn tách khỏi cộng đồng cách tiêu cực thì đừng nên làm thế, bởi vì kiểu gì thì sự liên kết vẫn còn, thế nên làm quá mọi chuyện lên chỉ thiệt thòi cho mình thôi mà chẳng giải quyết được vấn đề gì cả.

Cuộc sống mà, cứ cười lên đi, “đôi khi cái triết lí cũ rích ‘nghĩ làm đếch gì cho mệt’ lại có vẻ đúng đắn cho cái thời kì này” —> mạn phép trích dẫn lời ông bạn quí.
Tớ cũng đã một vài lần ngồi một mình tại quán, nhâm nhi và ngắm mọi người xung quanh.

Cảm giác cũng không tệ, nhưng nói thật này, tớ thích ngồi “đông mình” hơn. Cà phê sẽ ngon hơn nếu ngồi với bạn. Thế nên, tớ muốn gọi tên entry này là “Coffee love”,  hơn là ‘Coffee lonely”.

Cồn cào ngày mưa

Anh lại thế rồi, lại miên man với những dòng suy nghĩ về em… Đàn ông gì kém vậy. Hôm nay, anh không uống cà phê đắng mà thấy cổ họng đắng…

Em đang làm gì nhỉ, không biết giờ này em có ngắm mưa không em. Hay cô bé của anh lại đang nằm co ro một góc nào đó để ngủ… Anh chỉ hỏi thế thôi vì đã lâu anh không được gặp em và em cũng không cho anh cái quyền được gặp em.

Không biết giờ này em có tự hỏi anh làm gì không nhỉ, chắc không đâu em nhỉ. Anh đang ngắm mưa em à. Mưa to quá. Mưa hôm nay làm cho mọi ngả đường Hà Nội ngập trong biển nước, mưa làm cho người người không tìm ra lối thoát…

Đừng hỏi tại sao anh lại quan tâm đến xã hội nhé, bởi tim anh cũng đang ngập tràn hình bóng em và tất nhiên cũng loay hoay tìm cho mình một lối thoát. Nếu không phải làm việc, có lẽ giờ này anh sẽ lang thang trong mưa. Chưa bao giờ anh kể cho em cũng chưa bao giờ anh nói ý nghĩa của mưa cho em  phải không!

Thực ra với anh mưa rất quan trọng, nó sẽ giúp xóa nhòa những giọt nước mắt của anh và quan trọng hơn, nó gắn liền với anh về một mối tình đầu… nhiều cay đắng.

Anh cũng không biết tự lúc nào anh lại thích uống cà phê đắng nữa. Một ly cà phê không đường, không đá lại giúp anh có thể cảm nhận được tất cả những cay đắng của đời mình. Hôm nay, không có vị cà phê đắng đó mà sao cổ họng cuả anh lại đắng ngắt, nước mắt của anh lại trực trào ra.

Mai anh đi rồi và anh biết một điều rằng, cô bé của anh sẽ mãi mãi không còn cơ hội được gặp anh nữa. Nếu một ngày nào đó em nhận ra rằng, em không thể xa anh được, đừng khóc em nhé, hãy đi dưới mưa để mưa mang nước mắt em đến với anh và nếu muốn tìm anh hãy đến quán cà phê và uống một ly cà phê đắng nhé.

Biết đâu nơi đó anh đang chờ em…

(Theo Dân Trí)

Nét văn hóa cà phê độc đáo của người Sài Gòn

Không đâu như cà phê Sài gòn – ngày nay người Sài Gòn thư giãn ở cà phê, làm việc ở cà phê, hẹn hò ở cà phê, ký hợp đồng làm ăn cũng cà phê…”Tối nay mình đi cà phê ở CĐ nha em!” hay “Café không anh!” trở thành câu cửa miệng của nhiều người, nó giống như một hình thức hẹn hò hay như một lời hứa gặp lại.

Nhiều mối quan hệ làm ăn trở nên thân thiết cũng nhờ uống cà phê, bạn bè hiểu nhau hơn cũng nhờ những lúc trò chuyện ở quán cà phê….Cứ như thế dần dần cà phê hình thành nhiều tên gọi khác nhau, nhiều phong cách thưởng thức cà phê khác nhau và rồi trở thành nét văn hóa “uống” độc đáo của người Sài Gòn.

Cà phê Sài Gòn đa dạng và phong phú không kém gì ẩm thực Việt Nam. Cũng nhiều hương vị, nhiều không gian, nhiều thực đơn, nhiều phong cách và nhiều sự lựa chọn cho những ai muốn thưởng thức thứ nước đen với vị đăng đắng này. Mỗi người đều có một phong cách thưởng thức cà phê khác nhau: có người thích không gian quán cà phê rộng rãi, thoáng mát, có người thích yên tĩnh, nhiều người thích không khí ồn ả, náo nhiệt, đông người, có người lại thích thưởng thức cà phê ở những nơi trang trí lạ mắt, nơi sang trọng, có người thích ngồi cà phê để ngắm máy bay, đọc sách…

Ngược lại nhiều người chỉ muốn ngồi ở những nơi không cầu kỳ, sang trọng, gò bó để thưởng thức trọn vẹn hương vị của cà phê đã khiến nhiều người phải say đắm. Chỉ có cà phê ở Sài Gòn mới đáp ứng được hết tất cả nhu cầu ấy. Bởi vậy cà phê Sài Gòn dần hình thành nên nhiều tên gọi không gống nhau mà mỗi tên gọi như là một phong cách thưởng thức cà phê riêng biệt. Những tên gọi quán cà phê được ra đời cũng bắt nguồn từ nhu cầu phong cách uống cà phê của người ở Sài Gòn.

Cà phê Sách

Loại hình cà phê này tuy mới hình thành nhưng đã nhanh chóng thu hút nhiều giới trẻ, sinh viên, những người muốn mở mang kiến thức xã hội đến thưởng thức. Đặc biệt vào những dịp cuối tuần thử dạo quanh các quán cà phê sách ở Ciao Books (Ngô Đức Kế, Q.1), PNC Books (Đinh Tiên Hoàng, Q.1, Trần Hưng Đạo, Q5), Hub Café (Cộng Hòa, Tân Bình), Bố Già coffee book(Hồ Huấn Nghiệp,Q.1)… khách đến gần như kín chỗ. Điểm nhấn không gian ở những quán cà phê này là những kệ đẹp mắt được xếp dày đặc hàng ngàn cuốn sách đủ mọi lĩnh vực: kinh tế, chính trị, văn hóa, tiểu thuyết, lịch sử, văn học…hay những kệ sách chuyên ngành phục vụ nghiên cứu, học tập của sinh viên. Nhiều quán còn có cả truyện tranh, truyện thiếu nhi các loại để  phục vụ nhu cầu cho các thượng đế tuổi teen.

Ảnh minh họa

Bạn Hoài Thu sinh viên năm thứ 4 khoa du lịch trường ĐH Văn Hiến cho biết: “ Mỗi tuần mình thường đến Hub cà phê 2 lần để đọc sách tìm tài liệu chuẩn bị cho bài luận văn tốt nghiệp. Ở đây có đủ tài liệu mà mình đang tìm kiếm nhưng chỉ tốn một ít tiền cho ly café. Vả lại mình được ngồi ở phòng máy lạnh, không gian yên tĩnh, tiếp thu kiến thức sẽ nhanh hơn khi lên thư viện vừa nóng nực đông đúc lại mất thời gian chạy lên chạy xuống vì nhà mình ở gần đây”.

Cà phê “Bệt”

Cà phê Bệt một phong cách uống cà phê mộc mạc, giản dị đã trở thành nét văn hóa độc đáo của giới trẻ Sài Gòn. Không biết từ cà phê Bệt hình thành từ khi nào, do ai đặt ra nhưng nay thu hút ngày càng đông đảo khách đến uống. Cà phê Bệt hay cà phê vỉa hè xuất hiện ngày càng nhiều trên đường phố Sài Gòn nhưng có lẽ những nơi như: công viên 30-4, khu vực trên đường Hàn Thuyên gần nhà thờ Đức Bà, khu vực  đường Nguyễn Đình Chiểu dọc trường ĐH Kiến trúc, ĐH Kinh tế, đường Alexander de Rhodes ở quận 1 là đông khách nhất.

Vào những ngày cuối tuần những bạn trẻ là sinh viên, giới công viên chức, những người làm việc văn phòng trẻ tuổi làm việc nữa ngày la cà đến cà phê Bệt để “tám”, tâm sự, họp mặt…mãi đến chiều tối mới về nhà. Nhiều khi không gian rộng lớn của công viên, vỉa hè mà lại không còn chỗ trống để ngồi.

Ngồi cà phê bệt hay cà phê vỉa hè người uống được thưởng thức nhiều thứ: không khí mát mẻ, rộng rãi ngắm dòng xe cộ tấp nập bên đường, có cơ hội nhìn thấy tận mắt những chiếc xế hộp mắc tiền, thời trang, xe độc, nhìn du khách Tây bộ hành, ngắm những tòa nhà cao tầng, kiến trúc văn hóa cổ kính….Ngồi cà phê Bệt khách tha hồ trò chuyện đùa giỡn cảm thấy rất thoải mài chứ không ngột ngạt gò bó như ở những quán cà phê. Chính vì điều này mà càng ngày càng đông khách thích phong cách “Bệt’ cà phê. Ngày nay cà phê Bệt không còn giới hạn lứa tuổi hay ‘giai cấp” nữa. Những người lớn tuổi hay những người giàu có cũng bắt đầu thích thú với loại hình cà phê này.

Ảnh minh họa

Vừa làm việc vừa uống cà phê ở công viên 30-4

Cà phê “Ngắm máy bay”

Khách đến những quán cà phê Cóc, cà phê Đào Nguyên, cà phê Phi Trường … nằm dọc trên đường Quang Trung quận Gò Vấp chỉ đơn thuần là họ thích ngắm sân bay về đêm, ngắm và đếm những chiếc máy bay chuẩn bị đáp xuống phi trường. Không gian ở những quán cà phê này cũng không có gì đặc biệt so với quán cà phê ở những khu khác. Nhưng khi ngồi ở trên sân thượng thì không gian hoàn toàn khác lạ. Ánh sáng xuất hiện khi tắt khi sáng ở phi trường, ánh sáng lấp lóe phía xa xa trên bầu trời từ chiếc máy bay sắp hạ cánh sẽ khiến bạn thích thú quên đi những mệt mỏi, lo âu.

Ngồi cà phê ở đây hầu như ai ai cũng đều bàn tán đến chủ đề là máy bay, phi trường. Họ vừa uống cà phê vừa “thời sự” máy bay, vừa đếm xem có bao nhiêu chiếc đã đáp xuống phi trường trong đêm, rồi mỗi lần máy bay bay ngang trên đầu họ đọc tên những hãng hàng không. Chỉ cần ngồi cà phê ở đây là bạn có thể biết được có bao nhiêu hãng hàng không ở sân bay Tân Sơn Nhất mà không cần phải tìm kiếm thông tin trên mạng, báo chí….

Ảnh minh họa

Một quán cà phê Chim ở công viên Tao Đàn (Quận 1)

Ảnh minh họa

Cà phê HD

Còn rất nhiều cái tên gọi đi kèm với cà phê khác thể hiện phong cách, nét văn hóa độc đáo thưởng thức cà phê của người Sài Gòn: cà phê chứng khoán dành cho những người chơi và đam mê chứng khoán, cà phê “Chim” thú vui ngắm chim và nghe tiếng chim hót của những người đam mê chim, cà phê HD – dành cho những người thích phim và đam mê điện ảnh….

(VNMedia)