Posts Tagged ‘cà phê sữa’

Cà phê và tình yêu dưới lăng kính thời gian.

Yêu một người và yêu một hương vị cà phê ở góc độ thông thường, dường như là hai vấn đề tách biệt. Nhưng cà phê và tình yêu lại có giao điểm đầy bất ngờ.

Không pha tạp mà lắng đọng

Yêu một người cũng giống yêu một vị cà phê. Có thể mất rất ít thời gian để thích, để khám phá. Nhưng cả tình yêu và cà phê, đều cần thời gian để trải nghiệm, để hiểu sâu về nhau, để dung hòa những khác biệt, những mới lạ trở thành một phần của bản ngã.

Cảm xúc khi yêu một người cũng chẳng khác nhiều khi được nếm một tách cà phê ngon. Ban đầu có thể đắng, có thể lạ, nhưng càng lâu, chất đắng thành ngọt, chất lạ thành quen, nét ban sơ trở nên gần gũi, nét mới lạ trở thành sự thân quen để rồi không thể thiếu.

Và khi đã yêu, người ta thường chung thủy, trung thành đến gần như tuyệt đối với lựa chọn của mình. “Khó có thể quay lưng lại với tình yêu của đời mình cũng như khó có thể từ bỏ một hương vị cà phê đã gắn bó”, anh Hùng Nguyễn (32 tuổi, TPHCM) đồng tình. Thế nên dù sau 20, 30 năm, những cặp đôi vẫn đi về một chốn cũ, cùng thưởng thức chất vị cà phê cũ, để những mời chào, những hấp lực đổi thay ở lại phía sau lưng…

Cung bậc đa nguyên, dư vị bất biến

Tình yêu có muôn vàn cung bậc cảm xúc. Nhưng sau cùng vẫn là dư vị ngọt ngào của hạnh phúc lứa đôi. Tình yêu có thể có ghen tuông hờn giận. Nhưng tựu trung lại vẫn là sự thủy chung cùng nhình về một hướng. Tình yêu cũng dễ khiến đôi mắt của người ta long lanh như say một thứ men quá đỗi ngọt ngào, nhưng bí mật chỉ hai người biết.

Read the rest of this entry »

Triết lý cà phê

Có một số nguyên tắc cơ bản về việc uống cà phê. Thứ nhất, đó là: Đừng nên hâm nóng lại cà phê. Bởi nếu hâm lại, cà phê sẽ mất hết mùi vị và đắng. Uống không ngon và sẽ có mùi khét.

Cuộc sống có lẽ cũng như vậy. Việc hâm nóng lại cà phê cũng như việc suy nghĩ quá nhiều về quá khứ. Nhiều người đang sống trong hôm nay nhưng đầu óc thì vẫn luôn trông ngóng về những thứ đã qua. Họ nuối tiếc, họ nhìn mãi về một mối tình đã xa hoặc nhớ nhung về một người nào đó mà quên mất đi rằng – những việc đó chỉ mang lại sự buồn chán, khó chịu thậm chí gây ra sự đớn đau cho chính họ. Quá khứ là những thứ qua rồi, đừng nên khơi nhắc lại mà hãy sống với thực tại thì hay hơn…

Hãy bảo đảm cà phê bạn uống luôn tươi mới. Hãy uống ngay khi pha xong bởi cà phê chỉ nên giữ ấm khoảng 15 phút trên bếp trước khi hương vị của nó trở thành khó chịu. Thưởng thức ngụm cà phê đầu tiên với cảm giác sảng khoái, tuyệt vời…

Tại sao không bắt đầu lại mọi thứ trong hôm nay khi mà thực tại là cơ hội của sự đổi mới? Hãy nắm bắt nó khi cơ hội vẫn còn. Không nên lãng phí thời gian mà hơn hết hãy sử dụng nó để mọi thứ trở nên có ích hơn. Thay đổi mình, thay đổi khẩu vị, thay đổi một ly cà phê và thưởng thức một mùi vị mới. Điều đó cũng nên lắm chứ khi mà mùi vị cũ – đã trở nên nhạt nhẽo đi nhiều rồi.

Hãy rang cà phê đúng cách. Nếu xay quá nhuyễn cà phê sẽ trở nên quá đắng. Nếu xay quá thô cà phê sẽ chỉ là nước loãng…

Nguyên tắc này cũng giống như việc đòi hỏi sự quan tâm, săn sóc trong tình yêu vậy. Nó nhắc ta biết cân nhắc và trân trọng với những gì đang có. Sự quan tâm quá mức đôi khi không đem lại một kết quả như ý mà thậm chí còn làm hư hỏng một tình yêu. Nhưng ngược lại, nếu thiếu vắng sự săn sóc, hay vì quá vô tâm và hời hợt, tình cảm cũng sẽ trở nên khô khan và nhạt nhẽo. Mất dần đi vị ngọt rồi sớm muộn cũng trở thành thứ nước loãng mà thôi.

Đừng cố sử dụng lại bã cà phê, vì nó chỉ còn là vị đắng và sẽ có mùi khét khi pha.

Nên dứt khoát trong tình cảm. Đừng cố gắng vớt vát những thứ không còn thuộc về mình. Việc không sử dụng lại bã cà phê cũng như việc không nên tìm gặp lại người yêu cũ. Sẽ chẳng thể đi đến điều gì khi mà ta đứng này, trông núi nọ. Tập trung và trân trọng những gì mình đang có. Điều đó mới có thể tạo nên một hương vị cà phê thực sự cũng như là một điều cốt yếu để tạo dựng hạnh phúc cho bản thân.

Để có được một ly cà phê ngon – người pha đòi hỏi phải có một kiến thức rộng rãi. Để có một tình yêu thật sự đẹp, không thể thiếu sự vun vén của cả hai. Yêu như thế nào, cư xử và cách quan tâm ra sao, bên ly cà phê cuộc sống đã nói lên rất nhiều. Thôi thì hãy để một sáng đẹp trời, qua nhà đón người mà mình yêu mến. Nhẹ nhàng ăn sáng, rồi nhẹ nhàng thưởng thức một ly cà phê thật đậm đà và tươi mới. Không mùi khét, không vị đắng và chẳng còn loãng nhạt…

Từ từ uống, từ từ tìm thưởng thức và từ từ tìm hiểu một triết lý cà phê.

(Sưu tầm)

Cà phê cho tình đầu

Tôi rất “sốc” cụm từ “Kệ cháu, cô” của anh. Không phải tuần nào cũng được gặp nhau vì anh là lính còn tôi là sinh viên cao đẳng năm I, nhưng lần nào gặp nhau anh cũng ngồi im thin thít nhìn tôi y như rằng người trước mặt mình là… động vật thời tiền sử! Mẹ tôi mời nước, mời bánh, rồi cả mời cơm nhưng anh cũng chỉ một câu cửa miệng “Kệ cháu, cô” và không đụng đến một món nào. Tôi thắc mắc “Tại sao gọi ba mẹ của bạn gái mình bằng cô, chú phải gọi là bác mới phải?”. Anh bảo “Nếu ba mẹ bạn gái lớn tuổi hơn bố mẹ mình thì mới gọi là bác, còn nhỏ hơn chỉ gọi bằng cô chú, người Bắc anh là thế!”.

Thắm thoát đã một năm quen nhau, nhưng nói thật là chỉ có thư từ và những ánh mắt nhìn, chưa từng có một cái nắm tay hay một lần đi chơi chung. Những lúc anh đến nhà vào những ngày cuối tuần tôi đều phải phụ gia đình lặt lá chân những luống hành, nên sau “màn chào hỏi” ở phòng khách là tôi bảo anh cứ ngồi đầy chơi với… đám em của mình, còn tôi thì phải ra vườn. Tất nhiên anh không đồng ý, và ra vườn lặt lá hành cùng tôi, chẳng biết do đông tay nhanh việc hay do “mãnh lực” nào đó mà những luống hành được thay lớp áo cũ nhanh chưa từng thấy! 20 luống hành 1,5mx30m già một buổi đã được lặt xong lớp lá chân, rồi còn pha phân lân để tưới, nhổ trăm ký giũ sạch đất cát chờ bạn hàng đến cân… tất cả xong lúc 2h30giờ chiều. Và bữa cơm thật ngon với lá hành luộc chấm nước tương tỏi ớt được dọn ra, anh ăn rất… lính và chuẩn bị vượt 80km đường xa về đơn vị cho kịp buổi điểm danh.

Café sữa, bạc xĩu, espresso và “đen đá”.

Ba tôi rất thích café. Sáng café, tối café, và “căn nhà thứ hai” của ông là quán café vỉa hè ngoài đầu hẻm. Ngày tôi còn nhỏ, má tôi bận cả ngày ngoài đồng nên ba nhận nhiệm vụ trông giữ tôi.

Hồi đầu, mỗi lần đến quán café, tôi hay gọi bạc sỉu, nó không “trẻ con” như sữa, cũng không “người lớn” như café, nó là một-đứa-trẻ-đang-tập-làm-người-lớn. Vì thói quen này mà tôi hình thành phản xạ đánh giá một quán café thông qua cách pha bạc sỉu của quán đó, tất nhiên là trừ các yếu tố về ngoại cảnh, chỉ tập trung vào chất lượng. Ngày đó, tôi thích một li bạc sỉu nhiều sữa và “café chỉ mang tính minh họa” vì nó khá dễ uống. Sau lần đầu tiên uống bạc sỉu ở Hi-tech, tôi nghĩ rằng mình sẽ trung thành với thứ thức uống này suốt đời. Nhưng nghĩ vậy mà không phải vậy! 

gu cafe người việt,gu uống cafe,văn hóa uống cafe,uống cafe sao cho hợp gu,phong cách uống cafe,thương hiệu cafe,tinh hoa cafe,change your drinking coffee style,uống cafe,gu cafe,cà phê việt,cafe

Giọt cà phê sữa…

Đôi khi cuộc sống làm bạn mệt mỏi, phải đối đầu với bao áp lực từ công việc, gia đình, bạn bè, tình yêu…Hãy dừng lại, vì khi đó bạn đang vội vã và hấp tấp. Bạn hãy lắng nghe thật sâu tâm hồn của bạn… Khi bạn uống cafe hay cafe sữa cũng vậy, điều bạn cần thật sự là cafe chứ không phải là một chiếc cốc đẹp.

Chậm lại….thật chậm lại…. Hãy nhớ rằng, cuộc sống là một ly cafe sữa, có ngọt ngào và có đắng chát…nhưng như vậy, mới là cuộc sống…Và trên thực tế, bạn làm mọi thứ chỉ để thưởng thức “giá trị cuộc sống”, đừng vì thành bại, hư danh mà đánh mất đi chính mình, bạn nhé!

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cảm thấy rất hạnh phúc trước những thành công, cảm thấy mình may mắn khi đạt được cái này, gặt hái được cái khác…Nhưng có lúc, chúng ta lại mệt mỏi vì những khó khăn, mệt mỏi vì phải đấu tranh, vượt qua trắc trở trong tình yêu, bè bạn, gia đình và sự nghiệp..

Mình ơi, cà phê nhé!

Mình ơi, hôm nay em đi họp nên chẳng thể về đón con, đành nhờ mình đón. Khác với cái tất bật mọi ngày, họp xong em thong thả chuẩn bị về. Ra khỏi tòa nhà, cái lạnh ngọt ngào ùa đến. Hít một hơi thật sâu để phổi căng ra với cái lạnh đầu mùa nhưng tự dưng lại cảm thấy thiếu một cái gì đó rất mơ hồ. Thời tiết dễ chịu quá cơ!

Bỗng một đứa con trai trẻ như mình hồi xưa, rồi một đứa con gái trẻ như em hồi nọ đi qua, rất nhanh và thoang thoảng như ký ức em như nhìn quá khứ ngọt ngào. Em chợt nhận ra em đang nhớ. Em bỗng thèm cảm giác vô tư, thèm cảm giác được tự do, thèm cảm giác được ôm người yêu và ngượng nghịu.

À đúng rồi, em nhớ!

Em nhớ đến mùa đông của chúng mình, hai đứa hay lượn lờ khi trời rét buốt, mưa nhẹ khiến cảm giác của những người đang yêu bồng bềnh và lãng đãng.

Em nhớ, nhớ cái mùa đông ấy chúng mình hay đi cà phê ý! Ngồi trong quán cà phê đèn đỏ, em uống trà, mình lại uống “cà phê toàn sữa” và tí tách chút hạt dưa, chút khoai nướng ngòn ngọt…

Đàn ông “đắng” như vị cà phê

Yêu nhau 20 năm còn chia tay, làm vợ chồng biết bao nhiêu ngày còn dễ dàng kí vào đơn li dị, có với nhau vài mặt con vẫn đường ai nấy đi. Vậy thì, yêu thương kia nào có nghĩa lý gì?

Cô có thói quen mua cà phê mỗi sáng, trước khi đi làm, có thể uống hoặc không nhưng cô thích cái cảm giác làm mình tất bật, vội vã và có một chút sành sõi về hương vị của cà phê. Đó như là một thói quen, như những ngày xưa khi cô và anh còn bên nhau. Anh bảo “Không phải ai cũng được uống loại cà phê ngon, cũng biết cách thưởng thức, bất kể sang hèn… như không phải, ai cũng yêu và được yêu bởi em”. Vậy mà cô vui, vui và hãnh diện, như người ta thường cảm thấy thú vị hơn khi nói về cách uống một ly cà phê thay vì nếm thử ngay từ đầu, đơn giản, cà phê thật đắng.
Cô bây giờ, đủ hiểu để biết cách pha cho mình một ly cà phê, thêm vị ngọt của đường hay béo của sữa… tuy đơn giản hơn anh, nhưng cô uống cà phê, để hiểu cái mình muốn nghe không phải là câu “anh yêu em” mà là cái cô cần biết là “anh có lấy cô làm vợ”. Như anh không cần nhớ về cách pha chế nhưng biết lúc nào cần gọi một ly cà phê đen hay cà phê sữa cho cô…

Cô là vậy, tinh tế và nhạy cảm. Kể từ khi anh đi, cô sống đơn giản hơn nhưng hưởng thụ và lãng mạn hơn. Cô bắt đầu tìm lại cảm giác cân bằng trong cuộc sống, vui buồn vẫn đan xen mà không quá ồn ào nhưng không còn quá đau và phải khóc. Vì cô bây giờ mới hiểu cà phê không tự ngon, không như món ăn nhìn là thèm ngay, cà phê cần anh, cô người pha, kẻ tận hưởng… cần có người uống và cảm nhận.

“Người ta bảo, yêu nhau 20 năm còn chia tay, làm vợ chồng biết bao nhiêu ngày còn dễ dàng kí vào đơn li dị, có với nhau vài mặt con vẫn đường ai nấy đi. Vậy thì, yêu thương kia nào có nghĩa lý gì?”. Như cô, như anh, không còn đối diện để nhìn thẳng vào mắt nhau, để hiểu thêm nỗi đau từ đối phương… như bây giờ, anh không còn nắm tay cô và cô cũng không còn nhớ tới bờ vai anh để tựa mỗi khi mệt mỏi. Như cả hai quên đi cảm giác sau yêu, không là hôn nhân, không là nước mắt, chỉ là thói quen của gã đàn ông ghé uống cà phê bên lề đường mỗi khi rảnh rỗi, của cô gái băn khoăn… rụt rè, không thể…

Chả lẽ cứ phải cà phê một mình? Chả lẽ đợi ai đó lại pha chế cà phê cho mình? cà phê như đàn ông, như cái bản chất thật của nó, còn đàn bà mới chính là hương vị. Khi có đàn bà, đàn ông không thay đổi nhưng ngọt ngào và thú vị hơn… khi có đàn ông, đàn bà vẫn muôn đời là phụ nữ.
Như người ta vẫn gọi cà phê sữa… thay vì sữa cà phê? Cô mỉm cười, lúc mông lung… cô vẫn thường nhầm khi gọi một  ly “cà phê sữa không đường”! Ngạc nhiên, không ai hiểu nhưng cô hiểu, hiểu và cười ý nhị… sai rồi. Như một thói quen, chủ quán không còn hỏi, thấy cô, họ sẽ tự khắc mang ra một phin cà phê để cho cô tự pha chế… nhưng rồi sẽ có một người khác lại phải làm thay vì cô không bao giờ hiểu khi nào mình cần cà phê, cần đàn ông thực sự và cô cũng không thể biết thế nào là cà phê ngon mà chỉ có thể phân loại được cà phê khi đã nếm.
(Megafun)

Khám phá cà phê tỳ nữ ở Nhật

Với nhiều người yêu truyện tranh Nhật và những trái tim cô đơn khác, một đêm tại “cà phê tỳ nữ” sẽ giúp tâm hồn của họ được ấm áp và vui vẻ trong lễ Giáng sinh.
Cà phê tỳ nữ – đôi khi còn được đề cập dưới tên gọi cà phê Medo hay nhà hàng Cosplay xuất hiện trong truyện tranh hoặc trò chơi Mecca-Akihabara, kể từ năm 2000 và hiện nay đã phổ biến khắp nhiều thành phố lớn ở Nhật như Osaka và một số nơi khác trên thế giới.

“@t home” (ở nhà) là một trong những chuỗi quán cà phê tỳ nữ lớn nhất ở Nhật. Nó có 5 chuỗi cửa hàng với khoảng 200 cô hầu gái ở Akihabara, thu hút 250 khách hàng/quán vào ngày cuối tuần.

Tại các quán cà phê tỳ nữ, nữ nhân viên ăn mặc theo phong cách truyện tranh sẽ phục vụ khách trà và bánh ngọt. Khi một khách bước vào quán, cô phục vụ sẽ rạp người cúi chào và nói: “Chào mừng ông chủ về nhà” như thể một người hầu trong nhà. Không giống các quán cà phê bình thường, các cô phục vụ coi khách như chủ. Ví dụ, người phục vụ đôi khi quỳ xuống đất để bỏ đường hoặc sữa hoặc phục vụ các loại nước uống khác. Mục đích của các quán cà phê tỳ nữ và dịch vụ mà họ cung cấp là để khách hàng cảm thấy như đang ở nhà và thư giãn.

Nayu, một nữ nhân viên cho hay, cô là một người hâm mộ truyện và game Akihabara từ rất lâu và đã mơ ước được làm việc tại một nơi giống như quán cà phê tỳ nữ. Nayu làm nhân viên tại cà phê tỳ nữ được hơn một năm. “Tôi thích trang phục của các cô hầu gái. Trông nó rất đáng yêu. Ở đây, các cô hầu gái mãi mãi tuổi 17. Chúng tôi chia sẻ nụ cười xinh đẹp nhất với khách hàng”. Aki, một người yêu thích truyện tranh thường xuyên lui tới cà phê “@t Home”, đến quán trung bình 2-3 lần/tuần và là một thành viên của câu lạc bộ vui vẻ của quán. “Tôi tới quán lần đầu cách đây 4 năm và trở nên gắn bó với nơi này. Tôi bị nơi này hút hồn”. Giống các cô hầu gái mãi mãi ở tuổi 17, Aki cho biết, anh mãi mãi ở tuổi 24.

Naka Ogihara, một quản lý của tập đoàn Link-Up, công ty điều hành chuỗi quán cà phê “@t Home” nói, hầu hết các khách hàng là nam giới khoảng 18-19 hoặc đầu 20.

Một số khách hàng trả thêm tiền cho người phục vụ để chơi trò chơi đơn giản hoặc chụp ảnh với họ. Ogihara cho hay, trong mọi việc không bao giờ có gì liên quan tới tình dục và các cô hầu gái sẽ không bao giờ tiếp xúc với khách hàng sau giờ làm.

Mặc dù các quán cà phê tôn vinh khách hàng là đặc thù ở Nhật, các quán cà phê tỳ nữ thường chú trọng đặc biệt tới các vị khách. Có thể nói, cà phê tỳ nữ có vai trò tương tự như Geisha thời xưa ở xã hội Nhật, họ đều là những người mua vui.

(Theo Sầm Hoa)

Một góc Hàn Thuyên cà phê

Không cần đến bàn ghế, không có tiếng nhạc du dương nhưng “quán” cà phê Hàn Thuyên hàng ngày vẫn “đón chào” đông đảo khách ghé thăm.

“Hàn Thuyên” không phải là tên của quán cà phê, mà là tên con đường nhỏ nằm sát công viên 30/04, nơi đã trở thành điểm hẹn quen thuộc của giới “sành cà phê” Sài Gòn lâu nay với tên gọi “Hàn Thuyên cà phê”. Một không gian thoáng mát, có cây xanh, một tầm nhìn thoải mái để ngắm khung cảnh đường phố nhộn nhịp… là những “ưu điểm” níu chân khách, đặc biệt là vào buổi sáng của những ngày cuối tuần. Chỉ cần tới trễ một chút, bạn cũng khó tìm được cho mình một chỗ ngồi lý tưởng.

Chỗ ngồi của cà phê Hàn Thuyên cũng rất đặc biệt: đó là những gờ xi măng bao quanh bãi cỏ xanh mướt của công viên. Khách đến đủ tất cả các thành phần: học sinh, sinh viên, công chức… ngồi thành hàng dài sát nhau dọc theo con đường Hàn Thuyên nhỏ bé. Người đến với cà phê đường Hàn Thuyên để nhâm nhi ly cà phê buổi sáng, đọc báo, nhìn ngắm dòng người qua lại; hoặc tụ tập để bàn công việc, chuyện học hành… Chỉ như thế thôi, nhưng cà phê Hàn Thuyên đã tạo được sự thích thú, niềm vui cho họ mỗi sáng.

Thức uống của “quán” cũng đơn giản: cà phê, nước cam, dừa…; giá cả rất phải chăng. Đó cũng là lý do mà thành phần sinh viên chiếm đa số tại đây. Chỉ cần kêu thức uống, khoảng 5 phút sau bạn sẽ có một ly cà phê  hoặc nước cam ngon lành được đựng trong những chiếc ly nhựa rất thuận tiện. “Quầy chế biến” tại chỗ là chiếc xe lưu động, cùng với những “tay” pha chế rất điêu luyện.

Không chỉ là một khỏang không gian để tận hưởng ly cà phê mà bạn còn có thể thả bước đi dạo với bạn bè, người yêu vào một buổi sáng mát rượi, quanh café Hàn Thuyên, cũng rất lý thú.

(Lan Hương)

Giọt cà phê sữa…

Đôi khi cuộc sống làm bạn mệt  mỏi, phải đối đầu với bao áp lực từ công việc, gia đình, bạn bè, tình yêu…Hãy dừng lại, vì khi đó bạn đang vội vã và hấp tấp. Bạn hãy lắng nghe thật sâu tâm hồn của bạn… Khi bạn uống cafe hay cafe sữa cũng vậy, điều bạn cần thật sự là cafe chứ không phải là một chiếc cốc đẹp.

Chậm lại….thật chậm lại…. Hãy nhớ rằng, cuộc sống là một ly cafe sữa, có ngọt ngào và có đắng chát…nhưng như vậy, mới là cuộc sống…Và trên thực tế, bạn làm mọi thứ chỉ để thưởng thức “giá trị cuộc sống”, đừng vì thành bại, hư danh mà đánh mất đi chính mình, bạn nhé!

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cảm thấy rất hạnh phúc trước những thành công, cảm thấy mình may mắn khi đạt được cái này, gặt hái được cái khác…Nhưng có lúc, chúng ta lại mệt mỏi vì những khó khăn, mệt mỏi vì phải đấu tranh, vượt qua trắc trở trong tình yêu, bè bạn, gia đình và sự nghiệp..