Tag Archives: Cà phê Việt Nam

Kính cận và cà phê nóng

Nó có thói quen tản bộ vào sáng sớm, khi những chú chim đang hót ríu rít trên cành, bầu trời trong xanh với những cơn gió dịu nhẹ, đôi khi lành lạnh trước những cơn mưa đầu mùa. Nó thường dừng lại nghỉ chân ở một công viên trên chiếc ghế đá quen thuộc. Không hiểu sao nó thích ngồi đấy, suy nghĩ mông lung, vớ vẩn chuyện này nọ trong cuộc sống. Những lúc ấy, nó thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn.

Lúc nào cũng vậy, bên cạnh chiếc ghế đá nơi nó ngồi luôn xuất hiện anh chàng kính cận trên tay cầm tách cà phê nóng, gương mặt “lạnh như băng” cắm cúi vào quyển sách. Có lần, bị một em bé vô tình ném trái bóng vào đầu, thế mà “kính cận” vẫn ngồi im như không có chuyện gì xảy ra. Trông cứ như là “sát thủ máu lạnh”. Ngày qua ngày, dạo một vòng qua công viên, nó vẫn thấy “kính cận” ngồi đấy (chẳng hiểu từ lúc nào đã gán cái nickname ngồ ngộ cho người bạn khó hiểu kia ), vẫn chiếc ghế đá quen thuộc, vẫn một gương mặt “lạnh như băng”, vẫn tách cà phê nóng ấm. Mà nó thì không ưa gì cái thứ uống đắng nghét đó, chả ngon tẹo nào cả! Dù nó biết có lẽ trên thế giới này chỉ còn sót lại một đứa không thích uống cà phê như nó, nhưng nó vẫn tò mò muốn biết xem tách cà phê ấy có sức quyến rũ kỳ lạ thế nào. Rồi, nó cố tìm cách nói chuyện với “kính cận”.

Hôm ấy, nó ghé ngang hiệu sách mua một tờ báo, đem đến công viên để đọc. Gió miên man thổi qua các cành cây. Gió cuốn bay tờ báo nó đọc dở dang sang chiếc ghế đá bên cạnh – nơi “kính cận” ngồi.

– Cho mình xin lại tờ báo nhé! – Nó nói, giọng run run.

“Kính cận” vẫn ngồi im, chẳng buồn ngước mắt lên nhìn nó.

– Trời hôm nay gió gớm nhỉ?!
– Uhm…
– Cậu tên gì, cho tớ biết được không?
– …
– À, tớ xin lỗi! Hơi tùy tiện thì phải!

“Kính cận” uống vội tách cà phê, đôi mắt đăm chiêu nhìn vào quyển sách, im lặng…

– Xem ra cậu có vẻ thích uống cà phê nóng vào buổi sáng?
– Uhm… Sở thích của tớ.
– Ôi chao, tớ thì lại ghét cà phê nhất! Đắng kinh khủng í!
– Hì, tại cậu uống không quen thôi, chứ cậu mà uống quen rồi thì cũng bị “nghiện” như tớ!
– Úi giời, làm gì có chuyện đó được…

Cứ như thế, nó huyên thuyên đủ mọi thứ trên đời. Dù chỉ mới nói chuyện trong một buổi sáng nhưng nó cảm thấy khoảng cách giữa nó và “kính cận” không còn là khoảng cách giữa hai chiếc ghế đá nữa, cũng không phải là khoảng cách giữa một con người lạnh lùng, ít nói và một con người cởi mở, hay cười như nó. Ngày hôm sau, nó lại tiếp tục ra công viên, nở một nụ cười rạng rỡ cùng người bạn mới quen ấy.

– Này, tớ gọi cậu là “kính cận” được không?
– Uhm, cũng được…
– Nhà cậu ở đâu giữa cái thành phố rộng lớn này?
– Từ đây, cậu rẽ trái, rồi rẽ phải đến cái cây phượng già đằng kia, rồi cứ đi thẳng, đến nơi nào có cái giàn thiên lý trước cửa là nhà của tớ đấy. Mà thôi, tớ phải về rồi.
– Ơ, về sớm vậy! Thế sáng mai… cậu lại đến chứ?
– Uh, tớ sẽ đến…

Nó dậy rất sớm, chuẩn bị tươm tất từ việc chọn quần áo đến cả kẹp tóc. Nó chạy ra công viên, nhưng “kính cận” chưa đến. Nó sốt ruột ngồi chờ. Trời đã ngả nắng, cái nắng oi bức bao trùm cả một không gian tĩnh mịch. Trong công viên lúc bấy giờ chỉ còn một mình nó, gương mặt đỏ rực vì nắng. “Kính cận” đã không đến, nó hụt hẫng quay về. Nhớ lời chỉ dẫn của “kính cận”, nó đi đến ngôi nhà có giàn thiên lý, nhưng cửa đã đóng lại từ lúc nào…

Sáng hôm sau, trời mưa dai dẳng, nặng hạt. Nó vẫn cố khoác áo mưa đi bộ ra công viên để xem “kính cận” có đến không. Nhưng công viên không một bóng người và chiếc ghế đá cũ kỹ ướt nhem nước. Nó thất vọng chờ đến ngày hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa… Nó đang cố chờ điều gì? Chờ hình ảnh một “kính cận” với tách cà phê nóng và quyển sách trên tay ư? Chờ một lời hứa của người bạn mới quen trong ba ngày? Nó không biết lý do “kính cận” đột nhiên biến mất, chẳng một lời nhắn, điều duy nhất mang đến cho nó chút hi vọng mỏng manh về người bạn mới quen kia chỉ là câu trả lời ngượng nghịu “Uh, tớ sẽ đến”. Nó thèm được uống tách cà phê nóng mà “kính cận” vẫn hay nâng niu vào mỗi buổi sáng. Dù có đắng đến thế nào đi nữa, nó tự nhủ với lòng là nếu “kính cận” có mời, nó nhất định uống một hơi mà không kêu than…

Một tuần trôi qua, nó vẫn kiên trì đi tản bộ và không quên ghé ngang công viên để nhìn xem cái ghế đá ấy có ai ngồi không…

Nó vẫn hay mơ về một chàng hoàng tử, nó sẵn sàng làm một nàng lọ lem xấu xí để được sánh đôi cùng hoàng tử, để được một lần đặt chân vào chiếc hài lộng lẫy kia. Nhưng “kính cận” không phải là chàng hoàng tử bước ra từ câu chuyện cổ tích lãng mạn đó, cũng không phải là những điều nó từng ước ao, đơn giản chỉ vì “kính cận” là “kính cận”…

“Chợt khi em đi qua đời tôi cho nắng sáng xanh ngời
Chợt khi em đi qua đời tôi cho tôi biết  mong chờ…”

Ngày cuối cùng của tháng cuối cùng trong năm, gần đúng ba tháng lẻ một ngày kể từ lần đầu nó trò chuyện với “kính cận”. Nó vẫn nằm lỳ trong phòng và hứa với lòng sẽ không tản bộ nữa! Nhưng có một cái gì đó cứ thôi thúc khiến nó không làm chủ được trái tim mình. Đâu đây thoang thoảng mùi cà phê nóng quen thuộc…

Cuối cùng, nó quyết định ra công viên để chờ đợi một điều mà nó biết sẽ chẳng bao giờ đến. Nó đi, đi mãi… Bất giác nó cảm thấy con đường hôm nay sao mà xa thế, chân đã mỏi mà công viên ngập tràn kỷ niệm kia sao cứ trốn tránh nó. Nó quyết định đi nhanh hơn, những bước chân đưa nó đến một nơi đã từng rất quen thuộc trong quá khứ xa xăm thuở nào. Chiếc ghế đá không người ngồi đã lâu bụi bám đầy. Kể từ lúc “kính cận” ra đi, chẳng còn ai ngồi lên chiếc ghế đá ấy. Nó lại thất vọng quay về. Được một quãng, nó nghe văng vẳng tiếng gọi:

– Này… không thèm nhìn mặt tớ luôn à!

Nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu… nó cảm nhận rõ tiếng ríu rít của những chú chim non, âm thanh xào xạc của lá chen lẫn giọng nói quen thuộc đã từ lâu nó rất muốn nghe. Hình ảnh “kính cận” với gương mặt “lạnh như băng” ngày nào đang mỉm cười với nó. Bất giác, nó thấy mặn chát nơi miệng. Ngay lúc này đây, nó nhận ra rằng nó không còn ghét cà phê nữa, vì điều kỳ diệu đã đến với nó, như tiếp thêm đường vào cái vị đắng của tách cà phê kia… Nó cầu mong rằng nếu nó đang mơ thì thời gian ơi, hãy ngừng trôi để giấc mơ kia được tồn tại mãi mãi. Để nó biết được rằng trong giấc mơ tuyệt đẹp ấy, nó đã gặp lại “kính cận”, gặp lại tách cà phê nóng ấm của ngày đông… 

(Đặng Ngọc Tuyền)

Café cuối tuần

Thứ Bảy. Cà phê. Anh chở em qua Võ Thị Sáu, tự nhiên lại buột miệng bảo rằng sau này có con, anh sẽ mua cho nó thật nhiều gấu bông…? Thứ Bảy, đôi khi chen chân hụt hơi chỗ chợ đêm mịt mù người. Rảo chồn chân lại nhìn nhau cười ngất. Anh nắm tay em, thủ thỉ rằng sau này cưới nhau anh sẽ không bao giờ để em đi chợ một mình. Thứ Bảy, gặp hàng gỗ, anh lui cui coi giá để sau này cưới nhau mua. Thứ Bảy, để dành được chút thời gian anh lại chỉ cái bàn, bộ ghế, tấm rèm, bộ áo gối mùa thu đầy lá vàng thanh thanh “sau này cưới nhất định sẽ mua!”. Thứ Bảy. Đèo em qua khu chung cư mới toanh, anh thở sượt ra. “Không biết đến khi nào mới dành dụm nổi mua cho em căn nhà sáng sủa trên chỗ đó?” “Thôi mình về!”

Em không muốn thấy anh phải vật lộn với dự định “sau này cưới” mệt nhọc đến vậy!
Anh vẫn nắm tay em, lái xe bằng tay còn lại. Em không biết vì sao mình không nói được gì. Như một con hến bị người ta đụng đến là nó sẽ ngậm tịt vòm miệng rộng toác của mình lại. Như em. Như anh. Không biết “sau này cưới” là khi nào. Không phải anh không yêu em. Cũng không phải em không yêu anh. Chỉ vì không biết mình sẽ như thế nào, nếu “sau này cưới”…  Chỉ vì mình không thể liều lĩnh với tình yêu bao nhiêu năm như thế…. Chỉ vì những gì đó phía sau cuộc đời mà hai đứa chưa dám trao cho nhau.

Lại thứ Bảy. “Thôi không gặp nhau em hả? Anh bận.” Em không chắc. Nhưng có lẽ anh mệt nhọc rất nhiều khi gặp em, phải vất vả biết bao nhiêu với dự định “sau này cưới”. Em cũng thấy mình muốn vỡ bục ra. Thứ Bảy. “Không cần thiết phải gặp nhau nhiều như vậy nữa” Anh nhắn tin không bao giờ chấm câu. Nhưng em thấy lòng lặng mất một lúc dài. Ngoài đường người xuôi theo nhau. Thứ Bảy mọi ngày, mình cũng chối từ chính mình trong dòng người đông đặc mênh mông đó! Thứ Bảy. Lòng em không biết còn lại gì. Hôm qua mới gặp anh. Hai ngày nữa rồi cũng sẽ gặp anh. Nhưng thứ Bảy mọi lần em đều gặp anh. Nước mắt nhưng nhức trong khóe mi. Im lặng.

Đôi khi cuộc sống của mình trở thành hầm bà lằng không chịu được bởi những thứ rất tào lao. Nhưng đời có những tiểu tiết phụ trợ thừa thải và vô nghĩa nhưng nhất thiết phải có. Để thấy mình giống những người khác. Để thấy mình sống như người khác.

Anh hỏi em có cần kiểm tra thời gian biểu trong tuần của anh không? Em cười, đầu lưng lửng những nghi hoặc rất thật tình. Anh biết chứ, là đàn bà, tuồng như ai cũng phải nghi ngờ chút ít. Hình như có thế mới thành đàn bà. Em ngẫm nghĩ về tất cả những ngày chúng ta đã dành cho nhau. Tại sao nó không thể thành một ý nghĩa trọn vẹn nào đó, hay ít nhất cũng có thể là một kí ức rõ ràng? Những ngày tháng nhàn nhạt trôi qua, và không ngừng trôi qua nhau.

Em phát hiện ra chỗ làm thứ Bảy của anh có người con gái rất xinh. Cô ấy hay cười với anh. Nhưng hình như ý nghĩa nụ cười đó khác một chút tình đồng nghiệp. Em bám theo xin đi làm cùng. Anh vòng tay quanh eo em, “Anh không muốn em phải cực.” Nước mắt em rưng rưng, thương ý nghĩa lo lắng tận cùng của những điều anh đã vì em mà gánh vác.

Em tin anh. Nhưng em không tin được bất kì người con gái nào khác bên cạnh anh.

Hôm nay cũng thứ Bảy. Em ngập chìm trong những con số rỗng tuếch, như thời gian chẳng mấy khi rộng rãi mà lại làm con người ta thấy mênh mông. Đêm. Bóng người đổ chồng lên bóng anh trên bóng con đường em lặng lẽ đi ngược về phía bình yên.

Anh lúng túng phân trần rằng hôm qua anh phải đưa đồng nghiệp về nhà. Cô ấy không được khỏe. Em lắc đầu cười buồn. Anh hôn lên trán cảm ơn. Nụ hôn xa cách.

Nếu không làm điều gì có lỗi thì cần thiết phải biện bạch sao anh?

Nhà cô ấy cách căn hộ chung cư của chúng ta một con hẻm. Em tình cờ biết được một tối thứ Bảy thấy anh nắm tay tạm biệt cô ấy bên gốc điệp vùi mình ngủ muộn. Bàn tay cô ấy nằm trong tay anh rất lâu. Tay anh ân cần siết dần, như ai đó đang điềm nhiên nắm lấy trái tim em nắn bóp. Cô ấy nhích về phía anh rất gần, gần như gió và mặt biển. Hình như là một nụ hôn! Hình như là những cánh điệp khép đôi khẽ rùng mình. Em bước thầm về phía con đường tối. Ở đó, chỉ có gió…  Không anh!

Em nhìn anh rất lâu qua khe gỗ ngăn những ô máy cách biệt trong công ty. Mắt anh trũng sâu, hoang hoái buồn. Đôi đồng tử đẫm tối. Anh nép mình rất sâu vào công việc. Không nhất thiết phải gặp mặt, nhưng dường như anh đang cố gắng lẩn trốn em một cách vô vọng. Trưa. Anh ngả ra sau lưng ghế ngủ vụng. Đôi kính trế nải chệch trên sống mũi. Em dỡ xuống, lặng lẽ đối diện anh trong giấc ngủ. Ở đó anh thuộc về em, hay về người con gái ấy?

Thứ Bảy. Mắt em cay xè, nghĩ rằng anh cũng như người khác. Cuộc sống, đôi khi nhân tiện phải tranh thủ, tranh thủ sống, tranh thủ yêu, tranh thủ nhau…  Không thể khác được. Thứ Bảy. Đôi khi người ta chỉ vì quá giang khi cùng đường, ăn chung bữa tối muộn màng. Nhưng người ta có cả một ngày thứ Bảy để thay thế mình vào một chỗ khuyết không tên.

Thứ Bảy…

Em nép mình vào đêm, nhìn nụ hôn của anh chuyên chở nỗi đau của mình vào bóng tối. Đôi mắt người con gái quét qua khắp căn phòng như một chùm sao chổi bay vụt qua khoảng đêm, nhấn chìm mọi vật trong màn tối đen đặc. Em lao vào vết trượt của thời gian. Vấp váp. Thấy mình rơi thõm vào khoảng không gian êm ái hun hút mùi sương khuya. Se sắt. Tê tái rùng mình. Lạnh ở trong tim….

Em thức dậy trên giường nhà anh. Trán âm ẩm đau. Trong hương sớm, nắng thơm mùi con gái. Đêm qua, cô ấy bỏ quên trên mắc áo nhà anh chiếc áo khoác còn sặc mùi mồ hôi trộn trong mùi nước hoa thoang thoảng. Có phải đêm đã qua. Và ngày cũng đã tàn?

Anh ngủ gục trên mép giường. Mái tóc mất nếp khum khum chảy theo vầng trán hằn vết lo toan. Khi anh ngủ, em có thể đối diện với anh về mọi nghĩa. Đối diện với tình yêu của anh. Đối diện với thực tại của anh. Đối diện với khuôn mặt bao nhiêu lần em ôm trong tay mình. Em hôn phớt lên những vết yêu thương đã mặn mùi xa cách. Em bước qua chiếc áo con gái màu hồng phớt treo hững hờ trên mắc áo ngoài cửa vào. Chỗ đó anh để dành em treo mũ áo. Chiếc áo khoác in hình những bông hoa màu trắng treo chồng lên, như có ai đó đè lên ngực em, lèn chặt trái tim em xuống. Nghẹn tắc…. như em đã từng cảm thấy sau những nụ hôn.

Em đã bước qua mình. Bước qua anh.

Anh bổ nhào lên công ty tìm em. Tìm thấy rồi anh lại không biết tìm em để làm gì. Nhìn nhau rất lâu, chờ em quay đi anh mới vội vàng ôm chầm lấy em xin lỗi. Tim em run rẩy khóc. Nhưng tâm thức của em lại tỉnh, gỡ bàn tay anh ra, như gỡ những mối dây buộc mình vào thời gian.

-    Cảm ơn anh đã chăm sóc em.

Anh bần thần mụ mị. Khi em đi rồi không biết anh đã tựa vào đâu?

Anh tìm em rất nhiều lần. Nhưng tất cả mọi địa chỉ trên mạng đều ẩn danh. Em không còn ngồi máy trước mặt anh nữa. Em cũng không còn về căn hộ một nửa đã đứng tên hai đứa mình. Em chỉ có thể đối diện với anh trong giấc ngủ. Anh của những nỗi đau đã mất mát sau một lần lầm lỡ không thuộc về em.

“Mình chấm dứt mọi thứ, nghen anh!”

Em không có cả thời gian để thu dọn những kỉ vật và những vị trí em từng ở đó. Mỗi nơi có một chút là em. Trong căn bếp sắp ấm tiếng gia đình. Trong góc ban công cành quỳnh đã la đà nồng nàn mỗi tối. Trong máy tính của anh. Trong tủ áo đã lẫn chiếc này chiếc khác. Trong mỗi bóng đường, có một chút dấu chân em để lại những khi bên anh. Trong bản kế hoạch miệng dài lằng nhằng anh đã hoạch định không biết bao nhiêu lần rằng “sau này mình cưới”. Trong những cái “sau này” tê buốt tim em, âm ỉ dai dẳng như những thanh củi gộc bén lửa thành than. Như những điều còn nằm trong tiềm thức, hàng sáng thức dậy vẫn cứ nghĩ mình còn một cái đám cưới đang chờ trước mặt để mà sống. Như những buổi chiều loanh quanh góc chợ, mỉm cười một mình với ý nghĩ rằng mai này mình sẽ có một ngôi nhà nho nhỏ để vun vén lo toan. Là những khi em thảng thốt nhận ra đó không còn là mình nữa, không còn là em trong khúc xạ của tình yêu. Trong những ngày mình hạnh phúc. Trong em. Trong anh…. Lả tả vỡ rơi từng chút một.

Em dọn dẹp lòng mình, vội vàng như một kẻ phá sản gấp gáp bán nhà chạy trốn. Những buổi chiều dửng dưng em thèm nghe một câu ai đó líu lo, “Cà phê em nghe!”, thèm thấy mình bận bịu với những chiếc áo màu, thèm được líu ríu sau xe, thèm khung cảnh lặng yên chỉ có lòng mình trải đều trên khung nhạc, thèm được như bao nhiêu đôi tình nhân thứ Bảy dập dìu. Con người ta đi đến tận cùng rồi cũng phải quay về với những thói quen, những mong ước bình dị và tầm thường – như những người khác. Em vấp váp những kỉ niệm, những buổi hoàng hôn. Vấp váp vào anh. Vấp váp vào lỗi lầm. Và những vướng víu không tha thứ cho nhau.

Thứ Bảy. Dắt xe ra phố. Hoảng hốt nhận ra cái bóng của mình sau lưng nhàn nhạt lung lay. Cuộc sống có quá nhiều thứ làm người ta phải sa ngã, nhiều thứ làm người ta đau. Nhưng không có nỗi buồn nào bằng những ô cửa nhà về đêm đèn không sáng. Như ta vất mình cho hạnh phúc, nhưng cuối cùng lại đánh mất con tim.

Đôi khi em vào quán một mình, gọi cà phê, pha chế những nỗi buồn vào giọt đắng. Cố gắng để quên mình đã từng là một ai đó, đã từng yêu thương, khổ đau như thế nào đó. Khi người ta mệt mỏi, họ tự trăn trối mình bằng những dự định còn dở dang. Em nhận làm thêm vào chiều thứ Bảy, chạy trốn viễn cảnh chờ đợi những nỗi nhớ dội lên khi đèn bắt đầu phủ vàng xuống phố. Cứ mải miết tìm đường giữa những biển người đông nghẹt, riết cũng quên mình đi để trốn cái gì, tìm cái gì. Chỉ biết là cần phải đi, bắt buộc phải thoát ra, phải rẽ cho mình một con đường. Để quên đi một điều gì đó. Để là một cái gì đó trong veo….

Thứ Bảy. Em uống cà phê một mình. Rót từng giọt đen vào tim. Để thấy lòng mình đầy lên. Để lơ đãng nhìn mình sau khung kính chiếu hậu. Sau em là anh. Sau anh là nỗi đau. Sau nỗi đau là những vấp váp vội vàng. Sau những vội vàng ngày thứ Bảy….

Sau ngày thứ Bảy, vẫn tròn đầy những điều chưa kịp trao nhau….

(Bảo Chi)

Cà phê và nỗi nhớ.

Nhiều người nước ngoài nghiền cà phê sau khi đến Việt Nam đều nhận xét: Cà phê Việt Nam rất ngon và cũng rất… nặng. Lúc đầu, tôi không để ý đến lời nhận xét này bởi tôi không phải là dân nghiền cà phê.

Đúng hơn là số tiền bố mẹ gửi hàng tháng trước đây cho tôi ăn học không thể đủ để tôi có cơ hội thưởng thức cái hương vị rất quyến rũ của thứ chất đen xì, đặc sánh khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Sau này, khi đã tự mình kiếm được tiền để trang trải cho các khoản sinh hoạt hàng ngày bao gồm cả “tình phí” thì cà phê lại trở thành một thứ đồ uống không thể thiếu được. Nhất là trong lúc này, khi chính mình đang dùng cà phê để tăng thêm cảm hứng viết về nó, với rất nhiều nỗi nhớ quê hương đan xen nhau của các buổi chiều hè ngồi cạnh người yêu bên hồ, hay những đêm đông trong một góc nhỏ của quán nước ven đường.

Cái ngày đầu tiên ấy, cái ngày đầu tiên đưa bạn gái vào quán cà phê, tôi đã dõng dạc gọi “một ly cà phê tan” và tự thưởng cho mình cái cảm giác sành điệu của kẻ từng trải. Ngay sau khi chọn xong đồ uống, tôi ngỡ ngàng nhìn xung quanh và phát hiện ra mình đang rất lạc lõng giữa những con mắt vừa quen vừa lạ của khách hàng xung quanh. Anh phục vụ, như để chữa ngượng cho tôi, đã nói: “Có phải anh muốn uống một ly nâu không?”. Chợt hiểu ra, tôi chộp lấy cơ hội và gật đầu ngay không quên kèm theo một lời cảm ơn và một cái nháy mắt.

Sau sự cố nho nhỏ ngày đó, tôi bắt đầu để ý nhiều hơn đến các loại cà phê, các cách thức uống và thời điểm người ta hay uống nhất. Dường như chẳng có một quy luật chung nào cả. Tôi cứ nghĩ, những người nghiền cà phê hình như uống bất kể lúc nào, bất kể ở đâu và bất kể loại nào. Đưa thắc mắc này ra với bạn gái (mà bây giờ đang là mẹ của con trai tôi) thì lại bị hớ thêm một lần nữa. Theo cô ấy, với những người sành cà phê thì họ chỉ thích uống ở một vài địa điểm quen thuộc, với chủng loại cà phê mà họ thực sự yêu thích, sau hàng năm trời sàng lọc qua hàng trăm loại cà phê đã có trên thị trường. Hơn thế nữa, họ chỉ uống vào những giờ nhất định chứ không uống vô tội vạ như chính tôi bây giờ. Họ uống cà phê mà như không uống. Họ uống mà không hề để ý đến việc mình đang uống gì. Ấy thế mà nếu một ngày nào đó, chủ quán quá tay thêm vào một chút nước, ngay lập tức họ sẽ nhận ra một điều khác lạ đang diễn ra. Nó như báo hiệu một ngày mới tốt lành đang đến, hoặc cũng là một đêm trằn trọc vì một bóng hồng bỗng thoáng qua và sẽ không bao giờ gặp lại.

Giờ đây, ngồi trong một góc nhỏ của căn phòng, nhấm nháp ly cà phê – mà đúng hơn là uống cốc cà phê được pha một cách rất công nghiệp ở một đất nước vừa ăn, vừa uống, vừa lái xe… để chạy theo thời gian, tôi mới hiểu được cái giá trị của những buổi sáng sớm tinh mơ ngồi ngắm đường phố, ngắm mọi người và ngắm những giọt cà phê đang nối đuôi nhau nhỏ xuống tưởng như không bao giờ dứt. Cứ mỗi lần có người ở Việt Nam sang thì điều đầu tiên tôi nhắn gửi là mang theo một vài gói cà phê làm quà, và cho dù rất muốn giữ lại cho riêng mình, thì cuối cùng những gói cà phê ấy lại nghiễm nhiên nằm trong tủ bếp của một gia đình bạn bè nào đấy. Cũng tiếc đấy, cũng buồn đấy nhưng cứ nghĩ đến cảnh người bạn cầm ly cà phê của Việt Nam thì lại thấy mình muốn tặng cho họ nhiều hơn. Tặng quà bằng cà phê không chỉ để bày tỏ tấm lòng của người Việt, mà đồng thời qua đó cũng muốn giới thiệu một chút gì đó về những sản phẩm của quê nhà và những khía cạnh văn hoá của Việt Nam.

Tiếp xúc với rất nhiều người nước ngoài đã đến Việt Nam, tôi được biết ngoài phở, bún chả, nem rán… thì cà phê Việt Nam cũng là một trong những thứ không thể nào quên sau khi họ trở về. Uống cà phê ở Việt Nam không giống như ở nước ngoài, nơi mà cà phê được cho vào những chiếc cốc bằng giấy ép, vào cốc thuỷ tinh to như chiếc cốc thường được dùng để uống bia hơi ở Việt Nam. Họ vừa đi vừa uống, vừa nói chuyện. Họ uống mọi chỗ, mọi nơi và mọi lúc. Họ cũng có rất nhiều loại cà phê khác nhau và hương vị cũng rất thơm. Nếu ai muốn thử hương vị của nó thì có thể đến các khách sạn nhiều sao ở Việt Nam, chắc chắn sẽ được thưởng thức những ly cà phê pha theo kiểu công nghiệp như thế.

Nói đến chuyện uống cà phê, tôi lại liên tưởng đến những buổi tiếp khách quốc tế ở Việt Nam mà tôi đã từng tham dự. Quả đúng là người Việt rất hiếu khách và cách chiêu đãi cũng rất độc đáo với các món ăn dân tộc rất đa dạng. Tuy nhiên, nếu mâm cao, cỗ đầy mà chỉ là vì xã giao thì thiết nghĩ cùng nhau nhâm nhi một ly cà phê và bàn bạc về những vấn đề cần quan tâm, cùng tìm ra những điểm chung của nhau cho những giải pháp sắp tới, cũng không phải là không có giá trị. Người nước ngoài đến Việt Nam không nhất thiết phải đến các nhà hàng sang trọng với những món ăn với giá tiền mà một người nông dân ở Việt Nam có thể ăn một tháng cũng không hết. Điều quan trọng là tấm lòng và chỉ có tấm lòng thực sự mới để lại những kỷ niệm sâu sắc trong lòng bạn bè quốc tế mà thôi.

Còn với những người con xa xứ, mỗi lần uống cà phê Việt Nam pha theo đúng cách, không ai không có cảm giác lâng lâng của một cơn say cà phê do quá chén, hay cái cảm giác minh mẫn và ngây dại của anh chàng đang yêu. Với những ai đã từng xa xứ và đang được hưởng những giọt cà phê trên quê hương Việt Nam, hãy trân trọng những giây phút đó bởi mỗi giây phút của cuộc đời chỉ đến một lần trong đời mà thôi. Với những ai đang là người viễn xứ, hãy đừng quên trong cái vị đăng đắng của những giọt cà phê đó là những gì ngọt ngào nhất đang chờ ta ở quê nhà. Với những ai sắp là người viễn xứ, hãy tận hưởng những giờ phút thanh bình mà cha ông đã để lại; để một mai, khi xa gia đình, xa quê hương sẽ có thể mang theo những ký ức đẹp đẽ đó và sau này khi quay trở về sẽ mang những điều mới lạ vun đắp cho thế hệ sau này.

N.T.H

Cà phê: Công và Tội..!

Cafein chứa trong cà phê có tác dụng trên hệ thần kinh trung ương và cả hoạt động của hệ thống tim mạch. Vì vậy, có một số người khi uống cà phê sẽ bị tim đập nhanh, nhức đầu, run tay, cảm thấy bất an.

Để có cà phê thành phẩm, người ta đem rang hạt của cây cà phê và chế biến thành bột để chiết qua lọc. Hiện nay có loại bột không phải lọc mà hòa tan hoàn toàn trong nước nóng. Trong quá trình rang cà phê, một lượng nước tương đối bay hơi (khoảng 18%), đường có trong hạt bị caramel hóa làm hạt cà phê sậm màu thành nâu đen, đồng thời có sự biến đổi hóa học cho cà phê mùi vị rất đặc biệt.

Công

Người ta uống nó để thưởng thức mùi vị thơm, gây sảng khoái và có tác dụng kích thích hoạt động trí óc. Tác dụng gây hưng phấn của cà phê là do các hợp chất mà thành phần cơ bản là cafein.

Lượng cafein có trong cà phê ít hơn so với trà nhưng có tác dụng kích thích mạnh hơn vì người ta dùng tới 10-15 g cà phê để pha một ly nhỏ.

Cafein là chất có tác dụng kích thích hệ thần kinh trung ương, làm cho tỉnh táo, kích thích khả năng làm việc, đặc biệt làm việc bằng trí óc, tăng cường hoạt động cơ. Vì vậy, sau khi uống một ly cà phê vào buổi sáng, bạn sẽ cảm thấy phấn chấn bắt tay vào công việc.

Cũng như để đối phó với cơn buồn ngủ khi làm việc đêm, một ly cà phê đen đậm được xem là biện pháp hiệu quả.

Các loại nước giải khát khác như nước giải khát có ga (coca-cola, nước tăng lực) đều có chứa cafein. Cafein còn được dùng làm thuốc: nhiều thuốc trị cảm, đau nhức nhằm tăng cường tác dụng giảm đau của paracetamol, aspirin hoặc làm giảm tác dụng phụ gây buồn ngủ của thuốc trị dị ứng.

Ngoài ra, cà phê còn được xem là thức uống có giá trị dinh dưỡng vì chỉ cà phê đen không thôi đã chứa 12% lipid (chất béo), 12% protid (chất đạm), 4% chất khoáng, nhiều nhất là kali và magiê.

Tội

Cafein trong cà phê có tác dụng trên hệ thần kinh trung ương và cả hoạt động của hệ thống tim mạch. Những người bị rối loạn tim mạch hoặc không dung nạp cafein thì không nên uống cà phê.

Hiện nay, người ta đã sản xuất loại cà phê chứa rất ít hoặc hoàn toàn không chứa cafein dành cho những người thích uống cà phê nhưng lại không chịu được cafein.Cafein có tác dụng lợi tiểu, vì vậy, cần tránh uống cà phê vào ban đêm để không bị mất ngủ.

Cafein có tác dụng kích thích làm tăng tiết acid dịch vị, vì vậy, tránh uống cà phê vào lúc đói. Người đã yếu dạ dày nếu uống cà phê lúc đói sẽ có hại cho niêm mạc dạ dày. Một số người chỉ uống cà phê vào buổi sáng mà không dùng điểm tâm, rất có hại cho sức khỏe, cần bỏ thói quen này.

Cafein có thể gây tương tác với một số dược phẩm, chẳng hạn làm mất tác dụng an thần của thuốc an thần gây ngủ. Vì vậy, nên tránh uống cà phê với thuốc.

(ST)

Cà phê Việt Nam trên đất Thụy Sĩ

Thời gian qua, khối lượng xuất khẩu cà phê Việt Nam đã có những bước phát triển vượt bậc trên thị trường thế giới, song về mặt giá trị, cà phê mang lại lượng ngoại tệ cho đất nước không nhiều.

Trong cơ chế thị trường, nguồn vốn quan trọng nhất phải đến từ tất cả các thành phần kinh tế, trong đó có đầu tư tư nhân, đầu tư nước ngoài và kể cả đầu tư của các doanh nghiệp Việt kiều. Bên cạnh những vấn đề về chất lượng, giá cả, việc nỗ lực mở rộng tiếp thị, xúc tiến thương mại cũng là những yếu tố hết sức cần thiết.

Công ty cà phê Royal Pacific được thành lập năm 2006 ở Winterthur, Thụy Sĩ, đã luôn chú trọng tìm kiếm nhập khẩu các loại cà phê Robusta và Arabica của Việt Nam. Qua vài năm phấn đấu không mệt mỏi, cố gắng đảm bảo tiêu chuẩn chất lượng cà phê UTZ & Rainforest Allianc (giấy chứng nhận sản phẩm cà phê bền vững, chất lượng tốt, đảm bảo môi trường sinh thái trên thế giới), công ty đã gây dựng được thương hiệu cà phê Việt và được nhiều khách hàng Thụy Sĩ biết đến.
Cửa hàng kinh doanh cà phê Việt của Công ty Royal Pacific.
Cửa hàng kinh doanh cà phê Việt của Công ty Royal Pacific.
Giám đốc điều hành, ông Bruno Mueller, cho biết những hương vị tinh tế của bản sắc cà phê Việt Nam đã lôi cuốn các khách hàng Thụy Sĩ. Không giống như phong cách cà phê Starbuck của Mỹ, hay phong cách Milan của Italia, cà phê Việt hầu hết được pha theo phong cách Pháp, tức là dùng phin, tạo nên một mùi thơm ngất ngây pha chút ngai ngái. Chìa khóa để kinh doanh thành công của công ty chính là tạo được sự uyển chuyển trong khi vẫn giữ được nét tinh hoa của cà phê Việt. Công ty của ông còn cung cấp đầy đủ từ máy xay nguyên hạt đến bộ phin pha cà phê để đảm bảo được độ tinh tế cho các khách hàng yêu hương vị cà phê Việt.
Giấy chứng nhận quốc tế đảm bảo chất lượng cà phê Việt.
Giấy chứng nhận quốc tế đảm bảo chất lượng cà phê Việt.
Là người Thụy Sĩ, ông Bruno Mueller hiểu rõ nét văn hóa và gu ẩm thực của người dân sở tại, cũng như biết cách quảng bá các sản phẩm Việt Nam đến với người tiêu dùng Thụy Sĩ. Cùng với tâm huyết của người vợ Việt (chị Phú), ông đã quyết định khởi nghiệp kinh doanh. Ông Mueller cho biết, ngoài các chiến lược marketing thông thường trên báo chí, các cuốn sách in bắt mắt, đưa các hình ảnh sản phẩm lên trang web, công ty ông luôn cố gắng nâng cao chất lượng để chính khách hàng là những người quảng bá hữu hiệu nhất qua việc truyền khẩu. Có những khách hàng truyền thống luôn tìm đến cửa hàng của công ty ông để có được những sản phẩm Việt Nam. Nhiều người Thụy Sĩ khi đi du lịch Việt Nam đã được thưởng thức các món ăn, nhâm nhi tách cà phê Việt, cũng đã tìm đến cửa hàng của ông để lấy lại những cảm giác và những phút giây tuyệt vời ở Việt Nam.
Chị Phú giới thiệu các sản phẩm của Việt Nam.
Chị Phú giới thiệu các sản phẩm của Việt Nam.

Chị Phú, Giám đốc phụ trách mua bán của Royal Pacific, tâm sự: Chị mong muốn được cung cấp ngày càng nhiều các sản phẩm Việt Nam sang thị trường Thụy Sĩ. Với may mắn cùng hợp tác với chồng là người Thụy Sĩ cũng rất gắn bó với Việt Nam, chị đã có được nguồn cổ vũ để thực hiện hoài bão của mình. Công ty chị đã rất thành công khi giới thiệu các sản phẩm cà phê của Việt Nam ở Thụy Sĩ. Kể từ năm 2011, chị đã trực tiếp đến các tỉnh Đắk Lắk và Lâm Đồng ở Việt Nam để đưa thêm mặt hàng chè Việt Nam ra thị trường Thụy Sĩ và đã được các khách hàng Thụy Sĩ đánh giá rất cao. Gần đây, chị cũng đã giới thiệu thêm cả mặt hàng như hạt tiêu, hạt dẻ và đặc biệt là nước mắm Phú Quốc nhãn hiệu Thanh Hà đã được Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn trao tặng Giải thưởng Bông lúa Vàng Việt Nam lần thứ nhất, năm 2012.

Chị Phú cho biết, chị đã có những khách hàng đặt mua với số lượng lớn nước mắm Phú Quốc để cung cấp cho các nhà hàng ở Thụy Sĩ và họ rất hài lòng về chất lượng của sản phẩm này. Trong thời gian tới đây, chị sẽ cố gắng đưa thêm mặt hàng gạo Việt Nam vào thị trường Thụy Sĩ. Tuy vẫn còn một số hạn chế nhất định như gạo Việt Nam chưa được bảo quản tốt, vẫn còn bị sạn, dễ ẩm mốc… song đây là mặt hàng chủ lực của bà con nông dân Việt Nam, nên chị vẫn cố gắng hết sức để gạo Việt Nam được các khách hàng Thụy Sĩ chào đón.

(Theo Tố Uyên)

Một ly café lặng lẽ nơi góc phố chiều

Ai chưa từng chịu những mất mát, lòng chưa cứa sâu những vết đau, hằn sâu những vết thương, thì xin đừng đến với cà phê

Giữa sự ồn ào và hối hả của nhịp sống mỗi ngày, đôi khi con người ta rất cần sống chậm lại, tạm dừng bước để cảm nhận cuộc sống, ngẫm nghĩ về những nẻo đường mình đã đi qua… Một ly café lặng lẽ nơi góc phố chiều – khi mùa thu vừa thoáng ghé qua thả lại từng đám lá vàng xao xác trong gió mùa se se lạnh sẽ cho lòng ta cảm thấy bình yên, đối diện với chính tiếng nói vọng lên từ thẳm sâu tâm hồn mình về cảm thức thời gian…

Có gì quyến rũ đến vậy trong màu nước tối thẫm và thăm thẳm như đêm đông mà khiến lòng ta say mê đến lạ? Từng giọt, từng giọt ánh đen, rụng xuống như sương cùng một vị đắng sẽ dần tan nơi đầu lưỡi, mấy ai cảm nhận được sự ngọt bùi? Có phải chăng mỗi giọt cà phê kia âm thầm rơi xuống là những “giọt” đời nặng trĩu, đọng mãi nơi hồn người?

Cùng với rượu và trà, cà phê là một trong những đồ uống gắn bó với con người từ thuở hoang sơ của loài người. Người ta bảo sau khi tìm ra lửa, soi tỏ đường cho con người thoát khỏi cầm thú, thì việc làm ra rượu là cách khôn ngoan cất giấu, ủ giữ sức lửa âm ỉ dưới làn nước trong vắt. Rượu là lòng, lửa là đời. Vui có chén rượu, buồn cũng tìm đến rượu.

Trà lại là tinh chất của đất trời, dồn tụ lại dâng lên từng búp lá. Nước xanh trong như mắt vịt, hơi nóng bảng lảng như khói sương, chén trà giúp con người ta dưỡng tâm và tĩnh trí. Chè tam rượu tứ. Quanh chén trà, ly rượu phải có bạn hiền, những người đồng cảm, đồng điệu chia sẻ niềm vui, nửi buồn và ngẫm sự đời. Trà cô đọng thành một triết lý và kết nên trà đạo.

Riêng cà phê thì dường như nép vào một góc khuất hơn. Từ thủơ cà phê theo chân người Pháp sang Việt Nam , tưởng đâu thức uống ấy chỉ dành cho người giàu, kẻ sang. Hoá ra cà phê ” tan” ngay vào đời sống bình dân. Người Hà Nội, người Sài Gòn và người lục tỉnh mới chỉ biết thưởng thức đồ uống đặc Tây ấy bằng vợt, tức là một lúc có thể pha được dăm lạng có khi cả ký cà phê. Cứ để nguyên trên hoả lò đỏ lửa ,hương vị ngọt ngào trùm cả một góc phố . Rồi châm ra vài chục ly, ấy là cách “quần ẩm”.

Có lẽ do cốt cách của người Việt, chậm rãi và chừng mực, không thích sự ồn ào, nên cà phê đã được ” lọc” qua khẩu vị mấy đời mà sinh ra một cách thưởng thức riêng: Ngấm dần qua phin để chắt lọc được những cốt chất tinh tuý nhất. Bên ly cà phê nhỏ giọt , gợi cho ta những nỗi vui buồn , những kỷ niệm, gợi nhớ tới những miền suy ngẫm sâu xa. Nó tự nhiên ùa đến, như nỗi cô đơn. Khi ấy chỉ một mình ta trước ly cà phê. Một mình mình biết, một mình mình hay. Đấy là giây phút riêng mình. Tĩnh tâm, trầm ngâm, nhìn sâu vào mình, nhìn thẳng vào nửa cô đơn, đau buồn và thương nhớ – cùng ly cà phê hương nồng đượm. Bởi thế cà phê rất kỵ sự ồn ào, thái quá và sẽ khiến con người ta nhớ, thấy trống vắng khi một ngày thiếu tách cà phê.

Nhịp sống thời đại ồn ào và hối hả khiến cái gì cũng nhanh: ăn nhanh, uống nhanh và sống nhanh. Vậy là có trà hoà tan, cà phê hoà tan 2 trong 1, 3 trong 1 cho đã khát, cho thỏa cái nhu cầu hối hả của cuộc sống. Chỉ xin mãi được là 1 trong 1. Một người với một người. Một người trong một người. Đừng nói gì cả, lặng im chìm trong đáy nước đen thẫm. Trong lặng im mới hiểu nhau nhiều.

Nhớ Trương Chi khi xưa, khi ôm mối tình trầm mình xuống đáy sông, hồn nhập vào cây bạch đàn. Có người thơ khéo tay tiện thành bộ chén trà dâng tặng cha Mị Nương. Một hôm nàng cầm chén trà trên tay. Dưới đáy nước hình bóng người lái đò năm nào chầm chậm xoay trong lòng chén. bên tai văng vẳng tiếng hát năm xưa. Một giọt nước mắt rơi xuống, chiếc chén bạch đàn vỡ tan….

Ai chưa từng chịu những mất mát, lòng chưa cứa sâu những vết đau, hằn sâu những vết thương, thì xin đừng đến với cà phê. Khi cuộc đời đã ngấm đắng cay, mặn chát , thấm nỗi đau đời, mới tìm đến nhạc của Trịnh Công Sơn nương náu. Cũng như phải qua bao chìm nổi, trải qua mấy gian truân mới đau xót đến từng câu Kiều.

Mọi sự nông cạn hời hợt, nhạt nhẽo và vô vị khó ở bên ly cà phê. Đừng nghĩ rằng cà phê là để giết thời gian, làm mềm lòng. Một đời người cũng rất cần có nỗi buồn. Nếu không, làm sao hiểu niềm vui và hạnh phúc là mỏng manh và dễ vỡ đến vô cùng. Từ trong nỗi buồn đau bước ra , con người sẽ càng thêm cứng rắn và mạnh mẽ hơn.

Làm sao biết được cà phê đã thấm qua mấy đời người dân đất Việt? Mỗi người tự tìm cho mình một triết lý riêng, một nỗi niềm riêng. Đối với mảnh đất Tây Nguyên thì như là đã sẵn có một ”tiền duyên” với cây cà phê. Đất đỏ bzan, khí hậu mát mẻ cho loại cà phê thơm ngon đặc biệt. Cũng như đất Thái Nguyên đã sinh ra chè Tuyết, đất cao nguyên có cà phê Chồn. Và người ta phải lựa chọn, rang tẩm, bảo quản đúng kỹ thuật tuyệt nhiên không lẫn tạp chất, chọn giống, chọn hạt, pha chế sáng tạo ra những công thức khác nhau để ”chiều” được nhiều khẩu vị

Có bao nhiêu người đẹp thì sẽ có bấy nhiêu vẻ đẹp khác nhau. Cái duyên thầm, vẻ đẹp trời phú ắt phải mộc mạc, phấn son, mỹ phẩm không thể quá đà. Trà ướp sen, nhài hay hương quý đến mấy chẳng qua cũng chỉ là cho sang. Người tri kỷ bên nhau cứ phải ấm trà mộc, nguyên chất, tuyệt nhiên không để lẫn hương vị lạ nào. Hương chè, hương cà phê phải tự nhiên như nó vốn thế. Ngay như cà phê ” búng” một vài hạt bơ cũng không phải ai cũng chuộng.

Ngồi trước một tách cà phê buổi sáng, cảm nhận được màu thời gian trầm ấm, tĩnh lặng và sâu hun hút như sơn mài. Đó chính là ” hồn” cà phê mà tháng năm khó lòng phá vỡ hay chiếm đoạt. Sự say mê trong lòng người với cà phê cũng như niềm tin yêu trong cuộc đời, sẽ còn ấm nóng đến khi mỗi trái tim chúng ta ngừng đập.

(ST)

Để có mái tóc đen như cà phê

Hết thảy mọi người đều biết rằng cà phê là thức uống làm mê say lòng người và đến hơn một nữa dân số trên thế giới dùng thức uống này mỗi ngày.
Tuy nhiên, cà phê chỉ được biết nhiều với vai trò là một thứ đồ uống. Ít ai biết được rằng nó lại có tác dụng to lớn cho công việc làm đẹp của phụ nữ. Cà phê là một nguyên liệu tự nhiên rất tốt cho da và tóc. Bên cạnh chất caffeine thì cà phê còn chứa nhiều thành phần chất có lợi khác như axit hữu cơ, chất béo, chất khoáng, magie, sắt… Dầu cà phê giàu axit linoleic có tác dụng chống lão hóa, tăng độ đàn hồi và chống viêm da hiệu quả.

Cà phê không những rất hữu hiệu trong việc tẩy tế bào chết, tái tạo tế bào mới, cho bạn một làn da tươi sáng và mịn màng mà nó còn vô cùng tốt cho tóc. Hãy cùng khám phá bí quyết để có một mái tóc bóng đẹp như cà phê đen.

Tác dụng của cà phê đối với tóc

Theo các chuyên gia chăm sóc tóc, trong thành phần của cà phê có chất chống oxy hóa và một số chất khác có tác dụng ngăn ngừa rụng tóc và làm cho mái tóc bóng khỏe.

Không chỉ có tác dụng với các quý cô mà đàn ông có dấu hiệu bị rụng tóc, sử dụng café để gội đầu sẽ giúp hạn chế tình trạng này. Các nhà nghiên cứu đã chứng minh, cafein trong café kích thích sự tăng trưởng của những nang nhỏ xíu trong vỏ đầu của các quý ông. Cafein giúp ngăn ngừa tác hại của các hóa chất gây tổn hại nang tóc. Dùng café để gội đầu sẽ có tác dụng như một chất dưỡng tóc, làm hạn chế rụng tóc.

Cà phê còn có tác dụng như là một biện pháp thay thế và không độc hại để nhuộm tóc.

Cách làm

Cách làm thật đơn giản, chỉ cần pha cà phê với nước nóng, để nguội đến độ vừa ấm, không nên để nguội quá, sau đó làm ướt tóc bằng cà phê, ủ tóc 20 phút rồi gội sạch. Chẳng lâu sau mái tóc của bạn sẽ có thể đen bóng như ý muốn.

Bã cà phê còn có thể dùng để chăm sóc tóc và làm tóc bóng mượt. Xát bã cà phê lên tóc ướt và xoa  bóp đều trong vài phút, sau đó xả sạch tóc với nước.

Bạn còn có thể kết hợp cà phê với các loại hỗn hợp khác. Tạo hỗn hợp với 2 lòng đỏ trứng, 1 thìa rượu rum và 2 thìa nước ấm sau đó đổ thêm một thìa bột cà phê và dầu thực vật. Bôi hỗn hợp này lên tóc và sau 5 phút thì rửa sạch bằng nước ấm.

Bạn gái nào đang muốn giảm cân thì dùng cà phê là vô cùng lý tưởng. Cà phê còn giúp trị thâm, sưng mắt và khử mùi cơ thể cho chị em nữa nhé!

( Theo Orchid)

Em ơi, Sài Gòn….hẻm

Nếu Hà Nội nổi tiếng về những con phố và ngõ nhỏ thì khi nói đến Sài Gòn “con hẻm” lại mang một ý nghĩa rất riêng, rất Sài Gòn với những con hẻm dài, ngoằn nghòe nhiều ngã rẽ giống như một mê cung giữa Sài Thành.

“Hẻm” đã trở thành câu cửa miệng của nhiều người dân khi hỏi đường hay muốn mua một thứ gì đó. Đặc trưng của những con hẻm ở Sài Gòn là những quán cóc nhỏ ngự trị trên những lối đi vốn đã không thể hẹp hơn ấy. Nhưng chẳng thấy ai cảm thấy phiền mà thích thú với những quán ăn này. Sáng sớm, ở những con hẻm lại vang lên tiếng í ới gọi nhau “Ra đầu hẻm mua giùm mẹ tô bún”, “Cafe hẻm đi tụi bay ơi” “Tao đang ở hẻm A, B, C… ra đây đi”…

Có lẽ chính vì vậy, các  quán cóc ở những con hẻm Sài Gòn cũng đã tạo nên một nét vẻ riêng cho Sài Gòn giữa một thành phố lúc nào cũng xô bồ, tấp nập với nhiều nhà hàng cao tầng, sang trọng phía mặt tiền ngoài những con đường lớn. Khi nhắc đến Sài Gòn người ta khó mà quên được cái “Văn hóa con hẻm” rất riêng ấy.

Khi lạc vào một con hẻm ở Sài Gòn, nếu bạn không rành đường thì nên hỏi người dân để biết đường ra nơi bạn muốn đến. Bởi những con hẻm ở đây có thể thông từ quận này đến quận khác. Từ một con hẻm có thể dẫn bạn đến vô số những con hẻm khác, ngoằn nghòe và khố phân định. Đôi khi nếu bạn đi theo những con đường lớn có tên đường hẳn hoi thì đoạn đường từ quận 1 đến quận 10 rất xa. Nhưng luồn lách qua những con hẻm thì chỉ mất chừng 15 phút. Bạn còn có thể khám phá những không gian mới mẻ, những khu chung cư vui nhộn khi đi qua con hẻm ở Sài Gòn.

https://lh6.googleusercontent.com/-QqayQshJNJ8/Ts5lAu55-XI/AAAAAAAAAi4/xXsovt0Tt8Q/s604/hem1.jpg

Hẻm ở Sài Gòn cũng có nhiều loại hẻm. Có nơi gọi là hẻm nhưng là một con đường rộng, có cả tên đường. Nhưng có hẻm lại rất nhỏ chỉ đủ một chiếc xa máy đi vào. Lại nhớ nhà văn Sơn Nam đã từng nói “Nhà thằng này hẻm nhỏ xíu! Tới lúc nó chết khiêng quan tài ra cũng không được!” khi ông đến thăm ông Nát ở Cầu Bông.

Nhà cửa trong những con hẻm ở Sài Gòn cũng san sát nhau, hai nhà chung một vách, sáng mở cửa là đụng mặt nhau, trưa thì vắng tanh vắng ngắt. Chỉ cần nghe tiếng rao của người bán háng rong đầu hẻm là những người cuối hẻm cũng có thể nghe thấy vì con hẻm như những đường ống truyền cực chuẩn đưa âm thanh đi mãi vào trong ngõ.

Vào Sài Gòn, đi dạo trên đường phố nếu thấy xa xa có xe bánh mì hoặc nước mía, hay một quán có nhỏ bán hủ tiếu, bún riêu…là  nơi đó có những con hẻm. Những hàng quán này cũng như là một dấu hiệu nhận biết của con hẻm vậy, với sự hiện diện gần như là nơi nào cũng có của nó nơi mỗi đầu hẻm trên đường phố Sài Gòn. Những hàng quán nho nhỏ đó chẳng bao giờ nằm chỏng chơ giữa đoạn đường mà phải nằm đúng vị trí của nó là ngay trước đầu mỗi con hẻm, hay cuối con hẻm này và đầu con hẻm khác.

gu cafe người việt,gu uống cafe,văn hóa uống cafe,uống cafe sao cho hợp gu,phong cách uống cafe,thương hiệu cafe,tinh hoa cafe,change your drinking coffee style,uống cafe,gu cafe,cà phê việt,cafe

Con hẻm ở Sài Gòn, chỉ có ở Sài Gòn mới có mà thôi. Nó không gióng những con phố với nhưng tên riêng như Hà Nội.Nó cũng không phải là những “ngõ” ở Hội An, Huế.

Những con hẻm ở Sài Gòn có lẽ rồi sẽ dần dà mất đi vì mật độ đô thi hóa. Nhưng, hình ảnh những con hẻm nhỏ vẫn còn mãi trong lòng người Sài Gòn. Những con hẻm quanh co, chằn chịt như mạch máu, như cái chân chất thật thà của chính con người Sài Gòn. Ở đó có cái tình cảm xóm giềng chảy trôi trong máu thịt. của mỗi con người Việt Nam, thứ tình cảm xóm giềng mà dù đi bất kỳ nơi đâu trên thế giới này cũng không tìm thấy được. Ở đó là những sự nương tựa chung đụng sống cùng nhau, sống cùng cái tốt lẫn cái xấu của nhau một cách chân thật trọn vẹn…

Theo MonngonSG

Thói quen uống cà phê trước bữa ăn sáng

Kết quả nghiên cứu mới nhất của các nhà khoa học Phần Lan và Đức cho thấy, uống càphê có thể phát huy tác dụng chống viêm và giúp điều tiết mật độ lipoprotein cholesterol cao trong cơ thể người. 

Báo cáo cho biết, các nhà khoa học đã tiến hành thí nghiệm bằng cách cho 47 đối tượng nghiện càphê thực hiện biện pháp cai nghiện cà phê trong vòng 1 tháng.

Sau đó bước sang tháng thứ 2, các nhà khoa học tiếp tục cho các đối tượng hàng ngày uống 4 cốc càphê được pha bằng phương pháp thủ công truyền thống.

Sang tháng thứ 3, các đối tượng hàng ngày uống 8 cốc càphê được pha bằng phương pháp như trước đó.

Thông qua phân tích mẫu máu của các đối tượng, các nhà khoa học phát hiện, tháng cuối cùng của đợt thí nghiệm, mức độ interleukin-18 có tính chất gây viêm trong máu của các đối tượng thí nghiệm đã giảm xuống 8% và mức độ 8-isoprostane giảm xuống 16%.

Tuy nhiên, yếu tố chống viêm (mức độ adiponectin) lại tăng cao 6%. Vì vậy các nhà khoa học cho rằng, uống càphê có thể làm chậm lại bệnh viêm.

Ngoài ra, các nhà khoa học còn phát hiện, uống càphê cũng có tác dụng điều tiết mật độ lipoprotein cholesterol cao trong cơ thể người.

Mật độ lipoprotein cholesterol trong tháng cuối cùng của các đối tượng thí nghiệm đều có chuyển biến tốt, trong đó mật độ lipoprotein cholesterol có lợi cho sức khỏe tăng lên 7%

Theo Vietnam+

Uống nhiều cà phê tăng nhãn áp

Một nghiên cứu mới, được thực hiện bởi các nhà khoa học Mỹ, cho thấy những người nghiền uống cà phê có nguy cơ phát triển bệnh tăng nhãn áp tróc mảng (exfoliation glaucoma) – nguyên nhân hàng đầu gây bệnh tăng nhãn áp thứ cấp trên toàn thế giới.

Trong cuộc nghiên cứu, các nhà khoa học đã tiến hành theo dõi hai nhóm người: 78.977 phụ nữ và 41.202 người đàn ông, độ tuổi từ 40 trở lên, không có bệnh tăng nhãn áp và đã trải qua các đợt kiểm tra mắt từ năm 1980 (ở nhóm phụ nữ) và từ năm 1986 (ở nhóm đàn ông) đến năm 2008.

Những người tham gia nghiên cứu được yêu cầu trả lời bảng câu hỏi thăm dò nhằm tìm hiểu việc tiêu thụ các loại thức uống có chứa cafein và xem xét hồ sơ y tế, để xác định các trường hợp phát triển bệnh tăng nhãn áp tróc mảng, vốn là nguyên nhân góp phần tạo nên áp lực nội nhãn, gây thiệt hại thần kinh thị giác.

Một phân tích cao cấp trên hai nhóm người tham gia nghiên cứu sau đó cho thấy, so với những người kiêng uống cà phê, những người uống 3 tách cà phê trở lên mỗi ngày đối diện với nguy cơ cao phát triển bệnh tăng nhãn áp tróc mảng hoặc có dấu hiệu mắc bệnh tăng nhãn áp.

Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu không tìm thấy mối liên quan giữa việc tiêu thụ các sản phẩm khác chứa cafein, chẳng hạn như soda, sôcôla, trà… với nguy cơ bị tăng nhãn áp. Bên cạnh đó, kết quả nghiên cứu cũng cho thấy rằng những phụ nữ có tiền sử gia đình bị bệnh tăng nhãn áp, uống 3 tách cà phê/ngày đối diện với nguy cơ cao bị tăng nhãn áp

Jae Hee Kang, thuộc Bệnh viện Brigham và Phụ nữ ở Boston, Mỹ, người chủ trì cuộc nghiên cứu cùng các đồng nghiệp cho biết, với nhiều nỗ lực song họ vẫn chưa hiểu rõ cơ chế tại sao những người uống nhiều cà phê lại làm gia tăng nguy cơ bị tăng nhãn áp tróc mảng.

“Bởi vì đây là nghiên cứu đầu tiên đánh giá mối liên quan giữa việc uống nhiều cà phê chứa cafein với bệnh tăng nhãn áp tróc mảng trong một số người dân Mỹ, nên cần tiến hành thêm các cuộc nghiên cứu quy mô, trên người dân thuộc các sắc tộc khác nhau, để xác nhận cụ thể mối liên quan này”, nhà nghiên cứu Kang nói.

Kết quả nghiên cứu đã được công bố trên tạp chí Investigative Ophthalmology and Visual Science (Mỹ).

Nguyễn Niệm (Theo India