Posts Tagged ‘cafe hcm’

Ngạc nhiên tác dụng của cà phê

Giảm nguy cơ bệnh tiểu đường, chống oxy hóa, cải thiện tâm trạng…là lý do tại sao bạn nên thưởng thức cà phê mỗi ngày.

Cà phê giàu chất chống oxy hóa
Cà phê có chứa một lượng lớn các chất chống oxy hóa bao gồm flavonoid, axit chlorogenic giúp bảo vệ cơ thể khỏi nhiều loại bệnh tật. Ngoài ra cà phê còn chứa magiê, kali, niacin, choline và là nguồn cung cấp vitamin B2, riboflavin phong phú.

Cà phê giúp cải thiện tâm trạng
Một nghiên cứu của Trường Y tế công cộng Harvard đã chỉ ra rằng: Đối với phụ nữ uống 3 – 4 tách cà phê mỗi ngày có thể giảm 20 % nguy cơ trầm cảm so với những người uống ít hoặc không uống. Cà phê làm tăng hoạt động của thần kinh trong não và chứa nhiều chất truyền dẫn thần kinh như dopamine, serotonin.

Cà phê làm giảm nguy cơ bệnh tiểu đường típ 2.
Nghiên cứu gần đây cho thấy uống 3 – 4 tách cà phê mỗi ngày giúp giảm  25 % nguy cơ bệnh tiểu đường típ 2. Lượng axit chlorogenic và trigonelline, mang đến hương thơm tuyệt vời trong cà phê, giúp tăng khả năng sản xuất insulin.

Cà phê chỉ có tác dụng khi biết thưởng thức đúng cách

Biết giới hạn
Các chuyên gia khuyên, đối với một người lớn khỏe mạnh nên giới hạn từ 300 đến 400mg hoạt chất caffeine mỗi ngày  tương đương với  khoảng 3 ly cà phê đen hoặc 5 ly cà phê hòa tan. Chuyên gia dinh dưỡng Kate Gudorf, phát ngôn viên của Hiệp hội chuyên gia dinh dưỡng Úc cho biết: ” Uống quá mức trên có thể vô hiệu hóa lợi ích của chúng, ngoài ra còn khiến tâm trạng của bạn không được tốt, dễ cáu bẳn, lo lắng, và gây hậu quả tiêu cực đến sức khỏe như đau đầu và mất ngủ”.

Thêm các thành phần dinh dưỡng vào cà phê
Bổ sung thêm đường, kem và vị si-rô vào cà phê cũng rất tốt cho sức khỏe của bạn, chuyên gia dinh dưỡng Gudorf cho biết, ” Bạn sẽ vẫn vừa hấp thụ được chất chống oxy hóa đồng thời cũng có thêm đường và chất béo bão hòa “,  “3 tách cà phê đầy đủ chất béo và đường mỗi ngày có thể chứa lượng chất béo bão hòa bằng một bữa ăn nhanh”.

Uống cà phê phin nếu cơ thể có hàm lượng cholesterol cao
Cà phê có chứa cafestol và kahweol – những loại dầu làm tăng lượng LDL ‘cholesterol xấu’ trong cơ thể. Pha cà phê bằng phin là cách tốt để loại bỏ những loại dầu này. Quỹ Tim Mạch khuyến cáo rằng những người có hàm lượng cholesterol cao nên uống cà phê lọc hơn là cà phê tan, cố gắng tránh các loại cà phê Hy Lạp hay Thổ Nhĩ Kỳ…

Uống cà phê đen nếu dạ dày không khỏe
Cà phê đen thường tốt hơn cho dạ dày vì chúng có chứa một lượng chất giúp giảm thiểu việc sản xuất axit, các nhà nghiên cứu từ Áo và Đức cho biết: Cà phê đen cũng chứa ít caffeine hơn. Nếu chứng ợ nóng của bạn ở mức nhẹ, chuyên gia McGrice gợi ý bạn nên bổ sung sữa vào cà phê sẽ giúp làm dịu các triệu chứng này.

Chử Tính (Theo Ninemsn)

Giọt cà phê sữa…

Đôi khi cuộc sống làm bạn mệt mỏi, phải đối đầu với bao áp lực từ công việc, gia đình, bạn bè, tình yêu…Hãy dừng lại, vì khi đó bạn đang vội vã và hấp tấp. Bạn hãy lắng nghe thật sâu tâm hồn của bạn… Khi bạn uống cafe hay cafe sữa cũng vậy, điều bạn cần thật sự là cafe chứ không phải là một chiếc cốc đẹp.

Chậm lại….thật chậm lại…. Hãy nhớ rằng, cuộc sống là một ly cafe sữa, có ngọt ngào và có đắng chát…nhưng như vậy, mới là cuộc sống…Và trên thực tế, bạn làm mọi thứ chỉ để thưởng thức “giá trị cuộc sống”, đừng vì thành bại, hư danh mà đánh mất đi chính mình, bạn nhé!

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cảm thấy rất hạnh phúc trước những thành công, cảm thấy mình may mắn khi đạt được cái này, gặt hái được cái khác…Nhưng có lúc, chúng ta lại mệt mỏi vì những khó khăn, mệt mỏi vì phải đấu tranh, vượt qua trắc trở trong tình yêu, bè bạn, gia đình và sự nghiệp..

Tình yêu thuần khiến

Có một anh chàng muốn  tìm kiếm một “tình yêu thuần khiến”. Và thế là cả một kế hoạch được dựng lên…

– Mình gặp nhau, nhé anh! – Nàng send message cùng cái icon ngượng ngập.

Chàng bất ngờ trong giây lát, rồi nhanh tay typing lại với vận tốc ánh sáng

– Ukie! Ở đâu vậy em ?

Nàng send địa chỉ quán café cho chàng trước khi sign out.

Chàng tựa lưng ghế, nhắm mắt thư giãn. Nhoẻ cười một cái khi nghĩ đến ngày mai là thứ Bảy. Lười nhác với lấy di động trên bàn, chàng ấn số…

Nàng out xuống rồi nhưng nằm mãi không ngủ được. Chẳng phải lần đầu tiên có những cuộc hẹn hò kiểu như thế, nhưng “cá to” như ngày mai, có lẽ là lần đầu.

“Túm” được chàng trong forum của một trường cấp III nổi nhất thành phố trong một lần nàng loanh quanh tìm “zai cứu net”. Những topic đầy vẻ hiểu biết về xe này xế kia, điện thoại này laptop nọ khiến nàng lập tức chú ý “khoanh vùng”, cho vào tầm ngắm. Lập tức một kế hoạch cụ tỉ dần được phác thảo trong cái đầu đầy mưu toan của nàng.

Cafe … mưa

Cà phê … mưa! Viết nhân đọc tập tản văn “Cà phê … mưa” của Nhạc sĩ Dương Thụ

Cà phê – Mưa – Dương Thụ, với tôi, nếu cộng gộp lại sẽ tạo thành một lời mời gọi vô cùng tự nhiên và quyến rũ. Vì thế, tôi hoàn toàn “fall in love” tập tản văn này ngay khi gặp trong nhà sách. Và, như bao lần “ôm” được cuốn sách đúng gu, tôi say sưa nhấm nháp từng trang, từng trang suốt đêm qua.

gu cafe người việt,gu uống cafe,văn hóa uống cafe,uống cafe sao cho hợp gu,phong cách uống cafe,thương hiệu cafe,tinh hoa cafe,change your drinking coffee style,uống cafe,gu cafe,cà phê việt,cafe

Trời ơi, không thể nào diễn tả được đâu. Cảm giác cuộn mình trong chăn đọc “Cà phê … mưa” vào một đêm mưa giữa mùa mưa Sài Gòn sao mà giống hệt cảm giác được ngồi thưởng thức một tách cà phê nâu đậm – sóng sánh – nồng nàn bên người đàn ông mình yêu thương và tin cậy trong đêm Giáng Sinh ở Đà Lạt. Sự ngây ngất ấy chiếm lĩnh mình một cách dịu dàng và xao xuyến lạ, từ từ, từng chút một, làm mình khép mắt lại và thả lỏng bản thân, rồi êm đềm trôi vào cơn mơ nào đó trong tiếng mưa tí tách, rì rào. Và … lại thấy tâm hồn mình bỗng như một mảnh đất khô cằn cựa mình hồi sinh sau cơn mưa. Và … những nỗi nhớ nhung biến thành hạt mầm đồng loạt đâm chồi nảy lộc trên mảnh đất hồi sinh ấy.

Nhưng, “Cà phê … mưa” cũng như mọi cốc cà phê khác trên đời này, đều để lại vị đắng thật lâu khiến tôi phải nghĩ ngợi, và day dứt.

Tôi nghĩ ngợi, vì liệu tôi có thực sự đang sống và được sống một cách đúng nghĩa trong cái thời đại mà theo cách nói của Dương Thụ  là “tất thảy mọi người như đang tham gia vào một cuộc đua 100m đến cái đích THÀNH ĐẠT”?

Tôi day dứt, vì hình như không chỉ Dương Thụ biết đừng nghĩ suy quá vội, đừng sống quá vội, vẫn còn đó những ước mơ đẹp đẽ khác để ta theo đuổi chứ không chỉ có “cuộc đua 100 mét” kia. Tôi cũng biết điều đó. Và nhiều người khác cũng biết điều đó. Vậy tại sao tất cả những xói mòn về niềm tin, những mất mát về tình yêu, những giá trị về đạo đức cứ “chết dần khi còn đang sống” vẫn đang ngày ngày diễn ra trong sự thở than, nuối tiếc nhưng thờ ơ và bất lực?

Tôi không có áo mưa, nên trốn mưa trong một quán nhỏ.

Cà phê mưa, chỉ có mình tôi cùng dãy bàn im lặng, và có lẽ cả hàng triệu giọt mưa nữa, ngoài kia. Chúng đang rơi để tạo nên tiếng đàn mưa, trên mái phố nghèo.

Cô bán quán ngán ngẩm vì trời mưa, nên tắt nhạc. Thế là thoát nạn. Bây giờ chỉ còn thứ âm nhạc thật sự, thứ âm nhạc tinh khiết của trời đất: nhạc mưa.

Nhạc mưa có nhiều bè. Tiếng mưa gần xối bên hiên quán dào dạt, tiếng mưa xa ầm ào mơ hồ, và tiếng mưa rỏ giọt xen vào đếm nhịp trong chiếc xô nhôm cô chủ quán vừa đem ra hứng nước…

Cả ngày bị cầm tù trong nhạc máy (thứ nhạc được chế tạo từ các phòng thu tối tân ở Hoa Kỳ mang nhãn hiệu hải ngoại, uốn éo, rên rỉ, giả vờ yêu, giả vờ đau khổ). Thoát ra khỏi nó không phải là chuyện dễ. Hàng xóm, hễ cứ mở mắt  là mở nhạc, nghe. Nhào ra ngoài đường đâu cũng có nhạc, nghe. Chui vào quán để làm việc, nghe. Đến nhà bạn, chị vợ tức tốc bật nhạc để khoe dàn máy xịn, phải nghe! Ôi… cho nên tôi phải thầm cảm ơn mưa. Cái im lặng tuyệt đỉnh do âm thanh dữ dội của mưa rơi mang lại đã trả cho tôi phút được trở về mình, được đọng lại cái nội-tâm-người hiếm hoi, vâng, thật hiếm hoi trong thời buổi khuấy động của âm thanh mưu sinh thường nhật.

Tôi sống một mình và hay nhớ những cái vớ vẩn trong những lúc mưa như thế này. Nỗi nhớ ấy có tên là Mưa, nó như một bài hát không lời. Làm sao chuyển dịch được những hạt mưa bé tí vào cái không cùng của tâm tưởng. Làm sao…?

Có lẽ Chopin đã làm được khi ông viết Prélude No.1.

Có lẽ Paul Mauriat đã làm được khi ông soạn cho dàn nhạc bản Transparent.

Và “Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi…” của Đặng Thế Phong, có lẽ…

Ta nghe trong những nhạc phẩm ấy nỗi u hoài xa rộng của kiếp người mang tên Mưa và cái cảm hoài về một thời người tủi nhục mang tên Mưa…

Vẫn mưa.

Cơn mưa kéo dài làm lạnh cả buổi chiều, khiến tôi phải thu mình lại trong chiếc áo gió sờn cũ

Mùa thu đến rồi chăng? Kỷ niệm…

Thuở ấy, bạn bè dăm ba người cùng lứa tụ tập trong quán nước đầu phố. Miếng ni lông che quán không đủ cho cả lũ nên mưa thấm ướt vai áo, bắn vào mặt mát lạnh, tỉnh người. Chén chè nóng bốc khỏi ủ trong lòng bàn tay. Khói thuốc lá Tam Đảo bay vào trong mưa, thơm mùi năm tháng cũ. Đãi đằng nhau một chén nước năm xu, một bài hát ru mới làm, vài câu thơ nhặt nhạnh được đâu đó. Chia nhau từng mẩu thuốc đen và cả khát vọng dâng hiến cho nghệ thuật.

Kỷ niệm …

Mưa thì bao giờ cũng thế, không có tuổi, không diện mạo, không lời lẽ. Còn chúng ta, có được những cái để mà nhớ nhung, để mà nhìn ngắm, để mà nói, chúng ta già đi mỗi ngày, có khi già đi chỉ sau một cơn mưa như thế này.

Cô chủ quán lặng lẽ thay chiếc xô đầy nước bằng một chiếc chậu thật lớn.

Nhưng cơn mưa đã tạnh.

Vậy mà nhạc mưa vẫn còn đó trong tiếng nước mái hiên rỏ giọt tí tách …

Mưa đi rồi.

Đi xa rồi.

Mưa để tiếng lại …

Theo cafe-and-books

Này cafe, ta không thể thiếu mi

Ta chẳng nhớ nổi ta biết mi từ khi nào?

Trong ký ức tuổi thơ ngày xưa thì mỗi buổi sáng ba hay kêu ta ra quán chú Hai mua về cho ông ly cafe sữa nóng. Có bữa mải mê nói cười tung tăng thế nào mà cafe đổ hết lên người, thế là hôm đó bị “ăn đòn nát đít”. Ta đi khắp nơi trên mọi nẻo đường, nơi nào ta cũng gắn bó với mi. Dù mỗi nơi người ta gọi mi theo nhiều tên gọi khác nhau.

Nhớ lúc ở Hà Nội, sáng nào ta cũng ra ngõ chợ Khâm Thiên ngồi ghế đẩu gọi cho mình một cốc nâu đá. Uống riết, tới nỗi ông chủ quán nhớ tên, biết mặt. Hôm nào không ra, ông lo lắng hỏi vì sao? Rồi những tháng ngày lang thang ở Đà Nẵng, ta mê mẩn với góc nhỏ ngay Phan Chu Trinh, đi nhiều ngã đường, chẳng hiểu sao ta chỉ muốn dừng lại đó. Lấy cái ghế ngồi ngắm bà con và xe cộ qua lại, thưởng thức cho bằng được ly đen đá.

Sống chậm với cafe

Anh bạn tôi bắt đầu biết uống cà phê trong một trường hợp đời thường khá thú vị . Đến năm 33 tuổi, anh vẫn chỉ là tín đồ của dăm chai bia, vài chén trà Ô long lúc cao hứng có gió sớm mưa chiều. Anh sợ cà phê từ ấn tượng hồi mới lớn, uống một lần say đứ đừ, tim đập thình thịch và mất ngủ cả đêm dù uống lúc 4 giờ chiều.

“Vậy mà cho đến khi…vợ đẻ, tôi bắt đầu uống cà phê và ghiền cho đến nay”. Số là trong mấy ngày đầu có con đầu lòng, anh hầu như thức trắng chăm sóc vợ và con trong bệnh viện. Đưa về đến nhà, anh tiếp tục tình trạng ngủ gà ngủ gật hằng đêm. “Cho đến một buổi sáng, tôi như người mộng du, lừ đừ đi ra một quán cà phê có ăn sáng. Quất tô bún bò Huế, tôi bỗng dưng ngồi thẳng lưng, sao cảm thấy cái mùi rau dấp cá thơm quá chừng. Thấy còn sật sừ, tôi rụt rè gọi một ly cà phê đá khi nhớ thằng bạn hay lầm bầm câu làm một ly đá cho tỉnh người.” Anh uống bằng ống hút và khi chất cà phê đậm đà, thơm  tho pha hơi ngọt ấy đi từ miệng, qua cuống họng xuống tới bụng, anh tỉnh hẳn. Khướu giác anh như căn phòng trống bị một cơn gió cà phê lấp đầy ngay. Anh đã trở thành tín đồ cà phê từ đó.

Con gái cà phê

Bố tôi nghiện cà phê .Khi các ông bố khác gọi con mình là “con gaí rượu “, thì bố gọi tôi là “con gái Cà Phê“. Từ bé tôi đã được đi uống cà phê với bố, bố ôm một cuốn sách dầy đầy chữ, còn tôi ôm một cuốn sách mỏng đâỳ tranh, đồ uống của tôi là một cốc sữa được bố tôi rẩy lên một chút cà phê để gọi là …cà phê sữa. Và thế là hai chúng có thể ngôì bên nhau suốt cả sáng chủ nhật, cho đến khi mẹ tôi gọi về ăn cơm trưa ở nhà bà ngoại .

Khi tôi lớn lên chút nữa ,chủ nhật bố tôi uống cà phê một mình suốt buổi sáng ở quán cà phê gần nơi tôi học tiếng Anh.Bố đưa tôi đến, ngồi đọc sách, đợi đón tôi về. Tôi tan ca học là bố goị ngay ly “cà phê sữa” và chút bánh ngọt để tôi lót dạ. Chúng tôi sẽ laị tán chuyện đến khi mẹ gọi về ăn cơm trưa.

Tôi học tiếng anh để đi du học. Nhưng đã mấy lần, dù điểm TOEFL của tôi không tệ, nhưng những học bổng tôi apply đêù bị trượt. Rồi cậu bạn mà tôi mến có một người bạn gái khác. Rồi vì tôi tập trung vào tiếng anh nhiều quá mà những môn học khác xuống dốc. Phải sắp xếp lại mọi thứ cả về tình cảm lẫn chuyện học hành cùng một lúc, tôi thâý thật quá sức mình!

Ngửi cà phê sẽ giúp giảm stress

Không nhất thiết phải uống, mà chỉ cần ngửi mùi cà phê cũng có thể giúp giảm mệt mỏi sau một đêm thiếu ngủ -nghiên cứu đăng trên Tạp chí Nông nghiệp và Hóa học Mỹ tháng 6/2008.

Cho đến nay có rất nhiều nghiên cứu phát hiện hàng trăm thành phần trong cà phê giúp kích thích bộ não, giảm mệt mỏi và thiếu tập trung chú ý nhưng chưa có nghiên cứu nào về công dụng của mùi hương cà phê. Nghiên cứu này phát hiện: thực tế chỉ cần ngửi mùi hương cà phê cũng có tác dụng kích thích thần kinh.

Nghiên cứu trên 2 lô chuột, một lô ngửi mùi cà phê, một lô không, trong đó có những con chuột được ngủ rất ít. Họ đã phát hiện rằng mùi hương cà phê có thể kích thích hoạt động của 17 gen trong não sản xuất ra các protein chống lại stress và mệt mỏi, trong số đó có các chất chống ôxy hóa giúp bảo vệ các tế bào thần kinh.

Tác dụng đặc biệt đối với những con chuột bị stress do thiếu ngủ. Nghiên cứu này cũng chỉ ra rằng những người không dung nạp chất cafein thường bị nôn nao khó chịu khi uống cà phê cũng không nên ngửi mùi cà phê.

(Sưu tầm)