Posts Tagged ‘Cà phê Việt Nam’

Cà phê bụi 24 giờ ở Sài Gòn

Khắp cả nước chỉ có cà phê cóc, có nghĩa là quán càphê chiếm lòng đường, ở trước một cơ quan nào đó, bán buổi sáng, tan buổi trưa với các bộ bàn ghế nhựa mà khách có thể ngồi uống cà phê. Ở Sài Gòn lại có cà phê bụi, hay mọi người còn gọi là cà phê bệt (ngồi bệt xuống bất cứ chổ nào).

Ngay trên đường Phạm Ngũ Lão, nơi mệnh danh là phố Tây của Sài Gòn, cà phê bụi xuất hiện trên cả chục quán để phục vụ các ông Tây balô. Quen mắt mới nhận ra quán cà phê bụi với cách buôn bán …như bụi. Ngay cháng ba cây làm đẹp đường phố là bọc nhựa treo đủ thứ như bao nhựa, các chai chứa sẵn nước trà pha từ nhà, thậm chí treo cả ống hút và mấy loại nước uống. Khách cần chỉ việc gỡ bao xuống tự phục vụ. Có quán chỉ vỏn vẹn một thùng xốp và một túi xách đủ để phục vụ nhu cầu cà phê, thuốc lá cho cả khu vực.

Anh Tâm, năm nay chừng 27 tuổi, người Sài Gòn chính hiệu, “chiếm cứ” một gốc cây trên đường Lê Lai, cho biết quán cà phê bụi của anh có tới 4 người chăm sóc gồm mẹ anh, em gái, vợ và anh. Cả nhà chen nhau trong một căn phòng chừng 15m2 của một khu tập thể đã cũ trong một con hẻm ba cái xuyệc ở quận 3. Anh Tâm cho biết cà phê và trà pha sẵn ở nhà, hết là gọi điện thoại đem ra. Đá thì sắp hết lại xách xe đi mua. Nói chung là quán cà phê bụi của anh chẳng bao giờ hết hàng, chỉ sợ hết khách. Cả nhà cứ chia ca từ sáng hôm nay đến sáng hôm sau như thế. Chỉ vỏn vẹn trên 1,5m2 đất của góc phố Sài Gòn đã hình thành một cuộc mưu sinh. Quán cũng có bốn chiếc ghế nhựa nho nhỏ, khách gọi cà phê, đưa chiếc ghế khách ngồi ở góc nào đó mà mà thưởng thức hương vị cà phê bụi. Ngồi ở quán anh Tâm nhiều  lần, tôi thấy có khi quán cà phê bụi của anh thành nơi giữ trẻ, vì hai đứa con nhỏ ở nhà buồn thế là anh chở con ra cùng ở lề đường bán cà phê bụi với mình cho vui.

Ở quán anh Tâm và nhiều quán cà phê bụi khác của Sài Gòn, giá một ly cà phê đen đá là 6.000 đồng, cà phê sữa đá là 7.000 đồng. Khách uống trà thoải mái. Có ông cụ sáng sáng chống gậy đi vòng phố phường, ghé quán xin một ly trà đá. Anh Tâm rót trà đá mời ông cụ, rồi cười: “Sáng nào cũng vậy, đi mệt là ông khát, tới đây uống nước miễn phí”. Hay anh Hoàng, chừng 25 tuổi, chạy xe ôm đón khách gần đó thành khách uống ký sổ buổi sáng. Anh Hoàng nói: “Khách quen mà, lát chạy có tiền tui quay lại trả”. Chuyện nợ nần ở một quán bụi như thế cũng đã thành hình.

Trong năm ngày ngồi ở quán bụi của anh Tâm, tôi thấy một ông khách Tây cũng uống cà phê, uống trà đá, cầm chiếc máy ảnh rồi chuyển sang máy quay phim say mê quay cảnh anh Tâm bán cà phê. Ông bảo: “Tôi đi khắp nơi rồi, chưa thấy kiểu bán thức uống nào độc đáo như thế này”. Độc đáo hơn nữa là dù bán cà phê bụi nhưng tinh ý thì thấy bàn thờ ông địa cũng được mang theo, bán ở đâu đem ra đặt ở đó để … cúng vái.

Còn quán bà Bảy bán trên đường Pasture chiếm một góc rất nhỏ của bờ tường, mọi thứ được treo như thể đây là một quán cà phê … treo. Buổi sáng đông khách gồm cán bộ công nhân viên, sinh viên quen mặt. Họ gọi cà phê hoặc thứ nước uống gì đó, bà cứ bỏ vào ly nhựa cho khỏi mất công rửa… Rồi có vài chiếc ghế cứ cầm kiếm chổ thuận tiện mà ngồi. Bà nói ngày xưa là cà phê cóc, rồi lần lần việc bán cà phê cóc làm kém mỹ quan đô thị, bị nghiêm cấm nên chuyển từ cóc … thành bụi. Hai vợ chồng anh Hoàng ở tận Tân Bình thì bán cà phê ngay  trên chiếc xe máy. Chở tới nơi có sự kiện như hội họp, đăng ký thuế, nộp đơn xin việc là thả… quán cà phê bụi xuống mà bán. Khách vãn, quán cà phê được đưa lên xe máy đến nơi khác. Còn bà Tám bán ngay phố Phạm Ngũ Lão thì một thân một mình, thỉnh thoảng bà gọi điện về bảo con đem thêm hàng hóa, buổi tối bà ngủ luôn trên chiếc ghế xếp. Bà bảo: “Ngủ ghế, ngủ đường quen rồi”.

Sài Gòn – TP.HCM, thành phố công nghiệp, năng động ấy đang giữ thêm trong lòng mình một loại hình kinh doanh lạ – cà phê bụi. Lạ hơn là cà phê bụi ấy phục vụ luôn 24 giờ mỗi ngày.

(Khuê Việt Trường)

Cà phê đa hệ Sài Gòn

Hồi xửa hồi xưa … có một Sàigòn người ta gọi cà phê là “cà phe”, đi uống cà phê là đi uống “cà phe” với giọng điệu rất là ngộ nghĩnh. Tiếng Tây gọi cà phê là Café, tiếng Anh là Coffee nhưng mấy xì thẩu chợ lớn thì gọi là “cá phé”. Vậy thì café, coffee, cà phê, cà phe hay là cá phé muốn gọi sao gọi nhưng ai cũng hiểu đó là món thức uống màu đen có hương vị thơm ngon, uống vào có thể tỉnh người nếu uống quá đậm có thể thức ba ngày không nhắm mắt…

TRỞ VỀ THẬP KỶ 50: CÀ PHÊ VỚ

Năm một ngàn chín trăm… hồi đó người Sài Gòn chưa ai biết kinh doanh với nghề bán cà phê cả. “Xếp sòng” của ngành kinh doanh…có khói nầy là do các xếnh xáng A Hoành, A Coón, chú Xường, chú Cảo…chủ các tiệm hủ tíu, bánh bao, há cảo, xíu mại. Vô bất cứ tiệm hủ tíu nào vào buổi sáng cũng có bán món cá phé, cà phê, cà phe đi kèm để khách có thể ngồi đó hàng giờ nhăm nhi bàn chuyện trên trời dưới đất.

Hồi đó chẳng ai biết món cà phê phin là gì đâu? Các chú Xường, chú Cảo, A Xứng, A Hía chỉ pha độc một loại cà phê vớ. Một chiếc túi vải hình phểu được may cặp với một cọng kẻm làm vành túi và cán. Cà phê bột đổ vào túi vải (gọi là bít tất, hay vớ đều được). Vì chiếc vợt cà phê nầy hơi giống như chiếc vớ dùng để mang giày nên “dân chơi” gọi đại là cà phê vớ cho vui. Chiếc vớ chứa cà phê nầy sau đó được nhúng vào siêu nước đang sôi, lấy đũa khuấy khuấy vài dạo xong đậy nắp siêu lại rồi… “kho” độ năm mười phút mới có thể rót ra ly mang ra cho khách. Chính cái “quy trình” pha chế thủ công đầy phong cách Tàu nầy mà dân ghiền cà phê còn gọi nó là cà phê kho bởi chỉ ngon lúc mới vừa “kho nước đầu”. Nếu ai đến chậm bị kho một hồi cà phê sẽ đắng như thuốc Bắc.

Có mấy khu vực có những con đường qui tụ rất nhiều tiệm cà phê hủ tíu. Ở Chợ Cũ có đường Mac Mahon (đọc là đường Mạc Má Hồng, nay là đường Nguyễn Công Trứ) có rất nhiều tiệm cà phê kho từ sáng đến khuya. Khu Verdun – Chợ Đuỗi (nay là Cách Mạng Tháng Tám cũng đáng nể bởi cà phê cà pháo huyên náo suốt ngày.

Ở bùng binh Ngã Bảy (góc Điện Biên Phủ và Lê Hồng Phong bây giờ) có một tiệm cà phê hủ tíu đỏ lửa từ 4 giờ sáng cho đến tận 12 giờ đêm. Còn nếu ai đi lạc vào khu Chợlớn còn “đã” hơn nhiều bởi giữa khuya vẫn còn có thể ngồi nhăm nhi cà phê, bánh bao, bánh tiêu, dà – chả – quải đến tận sáng hôm sau.

TRANG TRÍ CHUNG CỦA CÁC TIỆM

CÀ PHÊ HỦ TIẾU TÀU

Sách phong thủy Tàu thường khuyên không nên cất nhà ở ngã ba, ngã tư đường vì dễ bị nạn xui xẻo nhưng các chú Xường, chú Hía, A Hoành, A Koón… thì đều chọn các nơi nầy làm chổ kinh doanh. Tuy Sàigòn, Chợlớn, Gia Định, Phú Nhuận, Đa Kao có hàng trăm tiệm cà phê, hủ tíu Tàu nhưng nhìn chung chúng đều có một “mô – típ – made in China” khá giống nhau, tức là quán nào ở phía trước cửa cũng có một xe nấu hủ tíu được làm bằng gỗ thiết kế một cách cầu kỳ. Phần trên của xe được trang trí bằng những tấm kính tráng thủy vẽ những nhân vật Quan Công, Lưu Bị, Triệu Tử Long, Trương Phi trong truyện Tam Quốc Chí khá vui mắt.

Bên trong quán hoặc xếp bàn tròn hoặc vuông. Khách vừa vào trong gọi “cá phé”, song mấy tay phổ ky vẫn bưng ra một mâm nào bánh bao, xíu mại, há cảo, dà chá quải đặt trên bàn. Khách dùng hay không cũng chẳng sao “pà – con – mà!”.

UỐNG CÀ PHÊ PHẢI BIẾT CÁCH

Như đã nói ở trên, hồi đó không có cà phê ta mà chỉ có cà phê Tàu. Vì thế uống cà phê Tàu phải có một phong cách riêng. Cà phê được mang ra dân ‘sành điệu” hồi đó ngồi chân dưới chân trên, sau khi khuấy nhẹ cho tan đường bèn đổ ly cà phê ra cái đĩa đặt phía dưới. Chưa uống vội, khách chậm rãi mồi điếu thuốc rít vài hơi để chờ cà phê nguội.

Ông Sáu “trường đua” nay đã 80 kể rằng hồi ông còn là một chú nhóc nài ngựa ở trường đua Phú Thọ ông cũng uống cà phê theo phong cách nầy, tức uống bằng đĩa chớ không uống bằng ly. Bàn tay phải nhón lấy cái đĩa đưa lên miệng và húp sì sụp: “Uống vậy mới khoái, mới đúng kiểu của dân từng trải”, ông Sáu “trường đua” nói với vẻ tự hào. Ông còn kể cho tôi nghe chuyện ông từng ăn mảnh ở mấy tiệm hủ tíu bánh bao hồi năm sáu chục năm về trước với giọng khoái trá: “Hồi đó tao làm nài ngựa. Hôm nào ngựa thắng độ thì nài được chủ ngựa thưởng cho bộn tiền. Hôm nào ngựa thua thì coi như đói. Không sao, 73 gần trường đua có một tiệm hủ tíu cà phê. Vào búng tay chóc chóc gọi cà phê. Cứ cho mấy thằng phổ ky mang bánh bao xíu mại ra bày trên bàn. Đợi đến khi nó mang cà phê ra rồi bỏ chạy sang bàn khác thì nhanh tay gở miến giấy phía dưới cái bánh bao ra và khoắng ngay cái nhân phía trong tọng vào miệng rồi đậy bánh lại như cũ. Thế là chỉ tốn ly cà phê vài xu mà đã có cái nhân bánh bao to đùng ngon lành trong bụng rồi”.

Theo ông Sáu “trường đua” thì các chủ tiệm cà phê hủ tíu hồi đó rất chiều khách. Sì sụp húp cà phê bằng đĩa xong muốn ngồi bao lâu cứ ngồi, hết trà cứ hô lên “xà dẵm” là có người mang ra bình trà mới, uống chừng nào chán thì đi. Khi được hỏi tại sao dân “sành điệu” lại không uống bằng ly mà lại… húp cà phê bằng đĩa, ông sáu “trường đua” lắc đầu nói không biết chỉ biết dân “sành điệu” chơi vậy mình cũng bắt chước chơi vậy thôi, vậy mới là… sành điệu!  CÀ PHÊ PHIN HAY CÀ PHÊ ‘NỒI TRÊN CỐC”

Dòng cà phê… vớ càphê kho lững lờ trôi như thế hằng thế kỷ của thiên kỷ trước là như thế, cứ vào tiệm hủ tíu mà uống cà phê đổ ra đĩa rồi sì sụp húp thì được xem như đó là phong cách của dân chơi sành điệu. Một người tên ông Chín “cù lủ”, một tay bạc bịp nay đã hoàn lương cho rằng dân cờ bạc, dân giang hồ hồi đó chẳng đời nào bưng ly mà uống như ngày nay. Kẻ ngồi nghiêm túc, nâng ly lên uống như uống rượu bị các đàn anh “húp” đĩa xem khinh bằng nửa con mắt, coi như hạng… “bột” lục hục thường tình không đáng kết giao.

Nhưng rồi cái quan điểm húp cà phê trên đĩa mới… “sang” cũng đến lúc phải lụi tàn, vì bị chê là kiểu uống bẩn, uống thô vụng khi trào lưu cái phin “filtre” bắt đầu xuất hiện và đã làm biến dạng cái kiểu uống cà phê trong tiệm hủ tíu.

Vào thập niên 60 Nhà hàng Kim Sơn (nằm trên góc Lê Lợi – nguyễn Trung Trực) mở cú đột phá ngoạn mục bằng cách bày bàn ghế ra hàng hiên dành cho các văn nghệ sĩ trẻ chiều chiều ra đó bàn chuyện văn chương và… rửa con mắt. Hồi đó cà phê Kim Sơn chỉ có một đồng một cốc bằng giá vé xe buýt dành cho học sinh. Mặc dù chủ quán Kim Sơn lúc đó vẫn là người Hoa nhưng đã tiếp thu phong cách cà phê hè phố của dân Pari (Pháp).

Theo lý thuyết, những giờ uống cà phê là những giờ thư giản hoàn toàn, vừa nhăm nhi từng ngụm nhỏ cà phê dặc sánh vừa ngắm quang cảnh sôi động đông vui của đường phố. Thuở ấy con đường Lê Lợi vẫn còn những hàng me. Vào những ngày me thay lá, dưới ánh nắng chiều phớt nhẹ, lá me vàng khô rơi tản mản như hoa “com – phét – ti” lấp lánh làm cho đường phố trở nên… “mộng mị” và thơ… Kim Sơn biết tận dụng ưu thế chiếm lĩnh một góc ngã tư, tầm nhìn rộng bao quát để khai thác dịch vụ cà phê hè phố. Cái phin đã trở nên quen thuộc, cao cấp hơn cái vợt cái vớ của cà phê kho trên cái siêu đất “phản cảm” xưa. Thời điểm nầy những nhà văn, nhà báo, các nhà doanh nghiệp tên tuổi cũng có những quán cà phê sang trọng xứng tầm với địa vị của họ. Những La Pagode, Brodard, Givral, Continental là nơi gặp gỡ, giao lưu của giới thượng lưu Sàigòn.

CÀ PHÊ TÂY

Cà phê La Pagode khách không ngồi ghế sắt ghế gỗ mà ngồi trên những salon bọc da để phóng tầm mắt nhìn ra con đường Catinat (nay là Đồng khởi) con đường đẹp và sang nhất của Sàigòn. Cách La Pagode độ trăm mét Nhà hàng Continental cũng mở một không gian cà phê sang trọng đúng phong cách “Phăng – se”. Đối diện Continental là tiệm cà phê Givral nơi nổi tiếng với những món bánh ngọt tuyệt hảo. Tiệm tràn ngập ánh sáng bởi những khung cửa kính nhìn ra Nhà Hát Lớn (nay là Nhà Hát TP) với một bầu trời khoáng đãng. Những nhà báo, văn nghệ sĩ thường ghé đây uống cà phê trước khi tỏa đi khắp nơi cho công việc riêng của họ.

Còn một quán cà phê với một phong cách phương Tây như bàn ghế, trang trí nội thất sang trọng cũng nằm trên con đường nầy là quán cà phê Brodard. Với một phong cách cũng gần giống với La Pagode, không gian Brodard yên tĩnh, ánh sáng thật nhạt để khách có thể thả hồn êm ả bên tách cà phê nóng hổi quyện hương thơm.

Có thể nói từ giai đoạn nầy người Việt Nam ở Sàigòn “thức tĩnh” trước thị trường buôn bán cà phê mà từ lâu họ đã bỏ quên và đã để cho các chú Hoành, chú Koón, chú Xường… tự do khai thác.

Khi qua tay người Việt quán cà phê không còn luộm thuộm những cái ‘đuôi” mì, hủ tíu, hoành thánh, xíu mại, há cảo, bánh bao… nữa mà nó thuần túy chỉ có cà phê nhưng được chăm chút một cách tỉ mỉ hơn, biết tạo ra một không gian tao nhã hơn, thu hút hơn…

CAFÉTÉRIA CA NHẠC

Để gần gủi hơn, thu hút khách hơn và cũng mang tính giải trí hơn, một số nơi đã ổ chức hình thức phòng trà ca nhạc theo dạng Cafétéria. Cafétéria rộng thoáng hơn những “Tháp ngà” La Pagode, Brodard, Givral, Continental… nơi đây không phải chổ để trầm tư, bàn luận chuyện đời mà hoàn toàn là chổ vui chơi giải trí.

Trên đường Bùi Viện đầu những năm 60 mọc ra một cái quán với tên là Phòng trà Anh Vũ. Tuy là phòng trà nhưng có thiết kế một sân khấu nhỏ vừa cho một ban nhạc bỏ túi đệm đàn cho những ca sĩ tăm tiếng được mời đến trình diễn như Bạch Yến, Mai Hương, Duy Trác, Cao Thái… Lúc đó phòng trà Anh Vũ là điểm hẹn của nhiều người dân Sàigòn cũng như những văn nghệ sĩ sinh sống tại đây. Con đường chật hẹp Bùi Viện bổng đêm đêm sáng lên rực rở ánh đèn Anh Vũ, người xe tấp nập đông vui.

Một Cafétéria khác theo cách của Anh Vũ cũng đã mọc lên bên cạnh rạp Ciné Việt Long (trên đường Cao Thắng) với tên Phòng trà Đức Quỳnh. Ca sĩ kiêm nhạc sĩ tóc dài Đức Quỳnh là chủ nhân của cái Cafétéria nầy. Đức Quỳnh với cây Piano và giọng ca trầm ấm của ông và những ca sĩ Minh Hiếu – Thanh Thúy, Phương Dung đã thu hút một số đông người yêu nhạc đêm đêm đến đây vừa giải khát vừa giải trí một cách tao nhã.

Rồi tiếp theo là cà phê Cafétéria Jo Marcel, trên đường Hai Bà Trưng, Đêm Màu Hồng trên đường Tự Do (nay là đường Đồng Khởi) thi nhau mọc lên đẩy “Nền văn hóa ẩm thực” cà phê lên một tầm cao hơn, tức vừa uống cà phê vừa được thưởng thức những ca khúc do các ca sĩ, nhạc sĩ có tiếng trình bày.

Một Phòng trà ca nhạc khác cũng khó quên chính là phòng trà Bồng Lai nằm trên sân thượng của Nhà hàng Kim Sơn mở cửa hàng đêm từ 9 giờ tối. Ở đây khách thường xuyên được nghe giọng ca vàng đương thời, ấy là ca sĩ Anh Tuyết với bài hát “Anh đèn Màu”.

Cũng như ca sĩ Cao Thái nổi tiếng với bài “Mexico”, ca sĩ Anh Tuyết mỗi lần trình diển “Anh đèn Màu” là bà hát với những dòng nước mắt. Nội dung ca khúc là nói về tâm trạng của người nghệ sĩ là ca hát để người mua vui để rồi khi ánh đèn màu tắt người nghệ sĩ lại một mình giữa cô đơn… Có lẽ do cái nội dung u buồn ấy đụng chạm vào nỗi lòng của bà nên bà rất ít khi chịu hát nhạc phẩm ấy. Nhưng hầu như đêm nào cũng có người yêu cầu, trừ những người thân quen bắt buộc phải đáp ứng, còn thì Anh Tuyết xin lỗi từ chối khéo. 

LẠI QUAY VỀ CÀ PHÊ VỚ ĐÔNG VUI

Những ngày đầu sau khi thanh bình, Sàigòn  lại rộ lên phong trào cà phê hè phố. Những quán cốc che tạm tấm bạt bên lề đường với những chiếc ghế gỗ lùn làm chổ tụ họp của các thanh niên vui đón những ngày hạnh phúc mới.Vòng quanh Hồ con Rùa, xuống đến Phạm Ngọc Thạch, quẹo qua Nguyễn Đình Chiểu có hàng mấy chục “túp lều” cà phê như thế mọc lên san sát bên nhau. Trên đường Trần Quốc Thảo gần Hội Văn Nghệ TP, một số anh em văn nghệ cũng mở quán cà phê cóc bên vệ đường để anh em hội tụ, gặp gở sau khi chiến tranh đã kết thúc.

Chỉ là cà phê hè phố nhưng đông vui, uống một cốc cà phê siêu, cà phê vớ nhưng thoải mài ngồi cả ngày cũng chẳng ai rầy rà. Sau khi hết tiếng súng nổ, hết hỏa châu đầy trời, hết bắt lính, thanh niên, sinh viên Sàigòn vui vẻ chào đón những ngày cách mạng đông vui ngoài phố. Và các ‘quán cốc liêu xiêu một câu thơ” bên các vĩa hè là chổ dừng chân để… “tám” đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

Chỉ có ai ở tuổi thanh niên vào thời điểm lịch sử có một không hai đó mới thấy được cái thú ngồi quán cà phê bụi lụp xụp mà hầu như đường nào cũng có. Có người còn có thuốc Ruby, Con Mèo để phì phàbên ly cà phê vớ nhưng để… phiêu bồng hơn một số lớn thanh niên chơi… “bốc – lăn – se” tức thuốc vấn. Anh nào cũng thủ sẵn một bọc trong túi xách để sẳn sàng bày ra cho bạn bè tha hồ vừa bốc vừa lăn vừa se vừa liếm vừa dán rồi phì phèo nhả khói

Cà phê quán cóc (nhảy nay chổ nầy mai chổ khác như cóc nhảy ấy mà) thời ấy được coi như thời huy hoàng lãng mạn nhất của nền… văn hóa ẩm thực cà phê cóc Sàigòn. Ban ngày đã rộn ràng như thế đến đêm bên những ngọn đèn dầu lù mù loanh quanh những con đường trong thành phố cũng có những quán cóc để dân mê cà phê, mê hòa bình được tận hưởng những giờ phút, sảng khoái, thanh bình, yên ả nhất của đời mình.

VÀ CÀ PHÊ ĐƯƠNG ĐẠI

Cà phê vốn cùng đi với con đường lịch sử, mỗi một thời kỳ nó có một hình thức thể hiện bản chất và hình thái riêng. Trong khoảng 30 năm sau ngày đất nước thống nhất bước đường của cà phê đã có những bước tiến rõ rệt.

Bây giờ là thời kinh tế thị trường, nghề kinh doanh cà phê không còn ở giai đoạn cà phê Tàu ngồi chân trên chân dưới mà húp cà phê vớ trong chiếc đĩa sứ cũ kỷ hay kiểu cà phê lề đường tuy vui nhưng vi phạm luật giao thông lấn chiếm lòng lề đường. Kinh doanh cà phê bây giờ phải có vốn hàng tỷ bạc. Vì nó không còn ở dạng Cafétéria nữa mà nó là Bar café, bề thế hơn, sang trọng hơn. Cơ ngơi kinh doanh mỗi nơi mỗi thể hiện một phong cách riêng để lưu giử một số khách hàng riêng.

Chỉ cần đến Bar café Gió Bắc, Ciao café, Window’s café, Spa café ở vòng quanh hồ Con Rùa thôi đủ thấy người kinh doanh phải bỏ ra một số tiền lớn cở nào để kinh doanh dịch vụ buôn bán món hàng đơn giản từ những hạt cà phê đen tuyền thơm ngát đó. Ngoài việc uống cà phê khách còn có thể nhăm nhi một ly Cocktail thấm mát đầu lưỡi hay một cốc rượu nhỏ Martell, Hennessy nồng nàn vào những buổi chiều. Cà phê Sàigòn TP.HCM bây giờ sang hơn, thời thượng hơn dành cho một thành phần của cư dân có thu nhập cao hơn.

Và bạn có bao giờ thử một buổi chiều đi vào một Bar café chưa? Đó sẽ là một không gian mát rượi chờ đón bạn. Gọi cà phê hay một cốc rượu nhỏ ngồi đó nghe tiếng nhạc nho nhỏ và bạn cũng chẳng cần nhìn ra khung cảnh bên ngoài làm chi. Ở đây có biết bao “cánh hoa” đẹp: các cô phục vụ bàn, các em PR và những người đẹp từ bốn phương trời ‘đáp nhẹ” về đây.

Cà phê và rượu sẽ còn phê hơn khi bạn sẽ mản nhản với những đôi chân dài chập chờn trong thứ ánh đèn mờ ảo như ru bạn vào những giấc mơ đến dại khờ… Giá cà phê ở những nơi nầy tất nhiên là hơi đắc, không biết vì tại chổ ngồi sang, vì cà phê sản xuất từ trên Sao Hỏa hay tại các chiếc áo lửng hai dây và những cái chân dài…

(Trương Đạm Thúy)

Cà phê chính hiệu Sài Gòn

Không phải là vùng đất trồng café, nên làm quái gì có thứ cà phê chính hiệu SàiGòn. “Chính hiệu” và “đặc sản” của café  Sàigòn ở chỗ cái kiểu uống và vô số quán café

Những quán cà phê vẫn mở cửa suốt ngày
Trên những con đường Sài Gòn hôm nay
(Thơ Lê Thị Kim)

Sàigòn có những quán cà phê sân vườn rộng rãi,sang trọng với đủ thứ  tên ứng với từng phong cách khác nhau : Tây như Lamer, Yesterday, The Yourney… Hoài niệm xưa như Ký Ức, Một Thuở, Lối Về… Chút triết lý: Du Miên, Miền Đồng Thảo, Cõi Riêng… Một chút ấn tượng ngồ ngộ: Nếp, Cây Táo Gai, Mái Ngói Đỏ, Phía Nắng Ngày Mới. Khách vào quán, đã thấy được không khí tĩnh lặng, trầm mặc. Mọi tất bật  đời thường dường như đã được bỏ lại sau lưng, dành cho những phút thư giãn bên bạn bè, người yêu, người tình hay chỉ với một mình lắng đọng, suy tư vừa nhấp từng giọt đắng vừa thưởng thức dòng nhạc yêu thích.   

Nhưng những quán café nói trên dù sao cũng chỉ mới phát triển sau này, trừ số ít quán café xưa danh tiếng và chỉ tập trung ở khu trung tâm như Givral, Brodard hay nằm trong nhà hàng như Continental. Nên cái chính hiệu của café Sàigòn là tiệm nước xưa(giờ gần như đã “tuyệt chủng”) café quán bên đường, café vỉa hè, café hẻm, café bệt với khách hàng cùng kiểu uống rất Sài Gòn. Đa số khách kêu có một thứ : café đá, một phút sau ly café (có khi nguyên liệu không có chút café nào) được đem ra. Quậy đường, nhấm nháp sau đó là … ực, rít một điếu thuốc, rót trà … ực tiếp và rời quán đi làm. Đó là những động tác thưởng thức café sáng thường nhật của dân lao động Sàigòn chính hiệu. Họ không có thời gian và cũng không có thói quen ngồi đồng ở quán .Tên của quán đôi khi do khách hàng đặt như quán đầu hẻm, quán ông già, quán bà béo, quán cây trứng cá, quán em mặt mụn … rất bình dị ứng với cái giá cũng rất bình dân.

Em thử hình dung một ngày trái đất thiếu cà phê
Đường phố Paris sẽ biến thành đường rừng       
Và sông Seine không chảy nổi     
Và Luân Đôn sương mù sẽ ngưng    

Cũng như vậy, nếu một ngày Sài gòn không còn quán vỉa hè chắc Sài gòn cũng sẽ trở thành đường rừng. Và tôi sẽ không còn ly cafe buổi sáng, tờ báo và …những giây phút thư giãn hiếm hoi. Mà nếu pha cà phê gói, quậy lên, rồi ngửa mặt lên để hít hà trong nhà hay trong bốn bức tường cơ quan như trong cái clip quảng cáo cafe nào đó trên tivi thì chán quá….. !

Ghiền caphe chỉ là cái cớ, cái chính là không khí ở quán caphe vỉa hè. Café vỉa hè đã gắn với cuộc sống của người dân Sài gòn từ bao năm qua, như một cái trạm dừng chân trong một ngày, một đời loanh quanh mỏi mệt. Ngồi ở cafe vỉa hè để nhìn ra cuộc đời, một góc đô thị Saigon thu nhỏ, đủ thứ hình ảnh, cảm xúc vui buồn, nhớ nhung  và cả việc đôi  khi chứng kiến chuyện giật dọc đường phố. Từ xưa đến nay, cafe vỉa hè là nơi để điệp viên, nhà báo lấy tin; nhà văn, nhà thơ lấy cảm xúc; nhà buôn dọ (tham khảo) giá, chào hàng; nhà đầu tư chứng khoán … nói dóc, người bán vé số chào mời và còn đủ thứ “nhà”  khác ngồi thở, nghỉ mệt; người thất nghiệp, thất tình, thất bại ngồi suy tư, mông lung, gậm nhấm nỗi buồn để tìm cách làm lại cuộc đời, cuộc tình

Ở miền Nam uống café vỉa hè, phần lớn là café đá, ít người uống café đen, mà đã café phải có bình trà hay ít nhất cũng ly trà. Nên café và trà thường hay “song hành” với nhau giống như nhậu rượu đế nóng gắt cổ phải có trà đá “chữa lữa” vậy. Một thứ café Sài gòn chính hiệu….

(Theo TB)

Cà phê cóc Sài Gòn sắp ‘tuyệt chủng’

Thời gian gần đây, mô hình cà phê sạch mini, do đánh trúng tâm lý sợ cà phê bẩn của thực khách, nên phát triển rất mạnh, đe doạ sự tồn tại của các quán cóc vỉa hè.

Xuất hiện từ khá lâu, cà phê cóc được xem là nét sinh hoạt mang tính đặc trưng ở đất Sài thành. Ở đâu người ta cũng thấy cà phê cóc: từ khu trung tâm đến khu lao động…, thậm chí cà phê cóc còn xuất hiện ở những tỉnh lân cận. Từ “cóc” có thể lý giải đơn giản: khách ngồi uống trên các ghế đẩu thấp “ngồi như cóc” hoặc do loại hình cà phê này thường thay đổi chỗ xoành xoạnh như “nhảy cóc”. Dù là cà phê cóc, nhưng cũng có những cái tên nổi tiếng và tồn lại lâu năm. Người Sài Gòn xưa vẫn không quên được những cái tên như: Thái Chi, Năm Đường, Năm Dưỡng, Lão Tử…

http://img2.news.zing.vn/2013/06/09/c1-1.jpg
Khách đến với cà phê cóc thật đa dạng, nhiều thành phần: từ bác xe ôm đến anh công chức, từ những tay anh chị đến giới văn nghệ sĩ… Họ đến đây với nhiều lý do: tiện, không cầu kỳ, bình dân, cà phê ngon, gặp nhiều bạn bè, thân thiện. Đồng thời, nơi đây còn là nguồn cung cấp thông tin “vỉa hè” phong phú và nhanh nhạy nhất: từ sì-căng-đan của giới văn nghệ sĩ đến chính trị, thời cuộc.

Thức uống tại đây cũng có nhiều loại, nhưng người ta vẫn uống cà phê, thứ nước màu nâu, thơm nồng, được chế biến bằng cách pha phin hay pha bằng vợt.

Pha cà phê bằng vợt (còn gọi là cà phê kho hay cà phê vớ) là cà phê bột được cho vào túi vải giống như cái vớ, sau đó nhúng vào nước đang sôi, đợi cho cà phê ra hết sẽ đổ vào ly cho khách, rồi lại tiếp tục ngâm cà phê và vợt trong nồi nước sôi.

http://img2.news.zing.vn/2013/06/09/c3.jpg

Trong thời gian dài, do kinh tế Việt Nam gặp nhiều khó khăn, nên không đủ cà phê để cung cấp cho thị trường. Thế là các loại cà phê “tự chế” lần lượt ra đời, họ pha trộn, bắp, đậu nành… do lượng tiêu thụ cà phê hàng ngày là quá lớn, nên người dân bắt đầu quen dần với “khẩu vị” mới. Tiếp đến là sự xuất hiện ồ ạt của các loại hóa chất tạo mùi khiến người bán cà phê chuyển sang “công thức” khác: trộn thêm hóa chất tạo mùi vào cà phê đang chế biến, đổ hóa chất vào nước để tạo cà phê rất ảnh hưởng đến sức khỏe.

Đứng trước thực trạng cà phê bẩn hoành hành với lượng tiêu thụ hàng ngày rất lớn, người dân bắt đầu giật mình bởi những tác hại ghê gớm của loại cà phê “đem ngòm, đắng nghét” đang bán ồ ạt ngoài thị trường. Bắt đúng bệnh, các quán cà phê mini với khẩu hiệu “sạch, rang xay tại chỗ” ra đời, dần dần thay thế kiểu cà phê cóc truyền thống. Mô hình quán cà phê dạng này có diện tích nhỏ đi theo xì-tai riêng, ghế và bàn đóng bằng gỗ pallet tái chế theo kiểu mộc, trương các tủ và bình đựng hạt cà phê. Tương tự sự bùng nổ của “trà chanh chém gió” ở Hà Nội, các quán cà phê sạch mini ở Sài Gòn cũng liên tục được khai trương từ mặt đường và len lỏi vào các con hẻm ở các quận, huyện. Một số quán cóc trước kia cũng phải thay đổi, trương bảng “Cà phê sạch”… mới mong trụ được.

http://img2.news.zing.vn/2013/06/09/c4.jpg

Phàm ở đời phát triển ồ ạt thường sẽ kéo theo chất lượng đi xuống, dạo quanh những quán cà phê kiểu này, bên cạnh những nơi dùng cà phê sạch thật sự, chúng ta sẽ không ít lần nhăn mặt khi phải uống loại cà phê được xem là “sạch, không chất phụ gia, rang xay tại chỗ?” nhưng vẫn có thể nhẩm ra được một số vị là lạ đang tồn tại bên trong ly cà phê.

Xã hội phát triển, các loại hình cà phê dần thay thế cà phê cóc của ngày xưa, mức độ cạnh tranh ngày một khốc liệt. Không những thế, phong cách uống cà phê cóc ngày nay cũng khác xưa nhiều. Người ta không còn chậm rãi bước vào quán với tờ báo trên tay, chọn cho mình chỗ ngồi quen thuộc, bình thản nhìn từng giọt cà phê rơi, cùng nhau trao đổi những vấn đề mang tính thời sự hay những câu chuyện về gia đình, con cái theo cách hòa nhã, thân thiện… Giờ đây, hình ảnh đó được thay bằng một bộ phận những người trẻ, họ không còn cầm tờ báo trên tay nữa mà là điện thoại, máy tính bảng, máy tính xách tay. Vì thế, tiếng là quán cóc, nhưng giờ đây quán nào cũng trang bị Wi-Fi. Mọi người có thể xem tin tức, thời sự qua internet, không ai nói chuyện với ai, họ lặng lẽ đến rồi lặng lẽ đi, có chăng chỉ là những cái gật đầu, chào hỏi mang tính xã giao.

http://img2.news.zing.vn/2013/06/09/c5.jpg

Tuy nhiên, những quán cà phê như Thái Chi trên đường Nguyễn Phi Khanh (Quận 1), Lão Tử trên đường Lý Thái Tổ (đối diện Bệnh viện Nhi Đồng 1)… vẫn âm thầm tồn tại và giữ được những nét của Sài Gòn xưa. Ở đây, chúng ta vẫn bắt gặp hình ảnh của những bác xe ôm tay cầm tờ báo, bước vào quán với câu nói quen thuộc “cho cái đen”. Nếu muốn tìm lại chút gì của Sài Gòn xưa, bạn thử đến lần xem sao.

(Theo Sống Mới)

Những khoảng trời cà phê Sài Gòn

Có 1001 lý do để người ta nâng ly cà phê, nhất là dân Sài Gòn. Thế nên, việc tìm thêm những không gian cà phê thơ mộng sẽ không thừa.

Công việc tất bật, đầy áp lực, ngập tiếng ồn lẫn khói bụi… dường như khiến dân phố thị cảm thấy cô đơn hơn, nếu thiếu… cà phê! Song không hẳn đa phần họ có nhu cầu thưởng thức loại nước “khơi nguồn sáng tạo” này, mà để kết hợp giải quyết công việc.

Họp cà phê

Một đồng nghiệp đàn anh ở Q.5, TP.HCM, thường chọn quán cà phê trong khuôn viên dinh Độc Lập để họp mặt bạn bè, cộng tác viên. Anh thường đến sớm hít thở không khí trong lành và ngắm nhìn hệ sinh vật ở đây… động đậy. Dễ thương nhất là những chú sóc nâu thoăn thoắt trên ngọn cây dầu cao trật cổ, chuyền xuống thảm cỏ xanh để tìm thức ăn hoặc ngó trước dòm sau như trinh sát. Có hôm đến gần mười giờ, khoảng trời ở đây còn mát rượi, nhờ những tán cổ thụ xòe tay che hết nắng. Anh ở chung cư, nên rất thèm rừng.

Còn anh Nguyễn Văn Hồng ở Q.3, TP.HCM, giám đốc bán hàng một công ty sữa uy tín, cũng chọn nơi đây để họp nhân viên, triển khai kế hoạch tác chiến mỗi ngày. Thế nhưng anh Hồng thường gọi trà Bắc thay vì cà phê.

Học, chơi cà phê

Sáng cuối tuần, chị Nguyễn Thị Tâm ở Q.1, TP.HCM, thường chở hai con cùng bộ vợt cầu lông và sách học tiếng anh vào Tao Đàn để vừa chơi thể dục vừa dạy kèm con. Xà Lách, 8 tuổi, cố làm nhanh bài tập rồi hí hửng chạy đi xích đu tòng teng. Còn em Cà Rốt, 6 tuổi, có vẻ ganh tị với chị nên mất tập trung, dù uống cạn ly cà phê sữa mà phát âm trên chục lần vẫn chưa tròn “trái táo”.

Một góc khác, các bác cán bộ hưu trí vừa tập dưỡng sinh xong, tươi tắn ngồi vào bàn. Người điểm báo, người nói chuyện phố phường, người lặng nhìn đàn sẻ nâu tung tăng trước mặt. Ngắm kỹ, sẽ thấy mấy chú sáo đen rảo tìm những vụn bánh mì. Vài chị chim cu, khoan thai chải “tóc” trên cành hoa sứ phảng phất hương thơm… Cũng trong khuôn viên Tao Đàn, mặt Cách Mạng Tháng Tám, có cà phê chim… nghệ sỹ thú vị không kém.

Phê cà phê

Mỗi người có một “gu” thưởng thức cà phê riêng nên sẽ rất khó để chọn ra một loại tuyệt hảo như… quảng cáo. Và người viết chỉ dám nêu ra những dạng cà phê từng cảm nghiệm, với tiêu chí giúp tỉnh táo hoặc tạo ấn tượng riêng.

Đơn cử như cà phê không đường do gia đình một thân vương triều Nguyễn ở Q.Gò Vấp chế biến thủ công, cho hương vị thật lạ. Có loại thoảng mùi khói lam chiều, loại tựa mùi khoai lang nướng… Hớp một ngụm, đừng nuốt vội, người uống sẽ cảm nhận hai – ba ngưỡng cung bậc. Ban đầu nghe chua chua, chan chát (có khi chát mạnh) rồi đắng dịu (có khi đắng ngắt) sau cùng là ngọt bùi. Đặc biệt cảm giác trơn tuột nơi vòm họng rất rõ. Chứng tỏ lượng tanin đã bị loại trừ bớt, để người uống không loạn nhịp tim.

Được biết, cà phê nguyên chất được chủ nhân tuyển lựa kỹ ở Phú Yên chứ không phải thủ phủ cà phê Đăk Lăk. Có người ví von cà phê Sài Gòn như rượu vang còn cà phê Phú Yên như rượu mạnh. Lần đầu tao ngộ, du khách sẽ dễ say! Người này say vì “đô” yếu, người khác say vì thức uống này đã chinh phục chớp nhoáng…

Còn bạn, chắc đã sẵn có những không gian cà phê tâm đắc?!

(Tạ Tri)

Kính cận và cà phê nóng

Nó có thói quen tản bộ vào sáng sớm, khi những chú chim đang hót ríu rít trên cành, bầu trời trong xanh với những cơn gió dịu nhẹ, đôi khi lành lạnh trước những cơn mưa đầu mùa. Nó thường dừng lại nghỉ chân ở một công viên trên chiếc ghế đá quen thuộc. Không hiểu sao nó thích ngồi đấy, suy nghĩ mông lung, vớ vẩn chuyện này nọ trong cuộc sống. Những lúc ấy, nó thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn.

Lúc nào cũng vậy, bên cạnh chiếc ghế đá nơi nó ngồi luôn xuất hiện anh chàng kính cận trên tay cầm tách cà phê nóng, gương mặt “lạnh như băng” cắm cúi vào quyển sách. Có lần, bị một em bé vô tình ném trái bóng vào đầu, thế mà “kính cận” vẫn ngồi im như không có chuyện gì xảy ra. Trông cứ như là “sát thủ máu lạnh”. Ngày qua ngày, dạo một vòng qua công viên, nó vẫn thấy “kính cận” ngồi đấy (chẳng hiểu từ lúc nào đã gán cái nickname ngồ ngộ cho người bạn khó hiểu kia ), vẫn chiếc ghế đá quen thuộc, vẫn một gương mặt “lạnh như băng”, vẫn tách cà phê nóng ấm. Mà nó thì không ưa gì cái thứ uống đắng nghét đó, chả ngon tẹo nào cả! Dù nó biết có lẽ trên thế giới này chỉ còn sót lại một đứa không thích uống cà phê như nó, nhưng nó vẫn tò mò muốn biết xem tách cà phê ấy có sức quyến rũ kỳ lạ thế nào. Rồi, nó cố tìm cách nói chuyện với “kính cận”.

Café cuối tuần

Thứ Bảy. Cà phê. Anh chở em qua Võ Thị Sáu, tự nhiên lại buột miệng bảo rằng sau này có con, anh sẽ mua cho nó thật nhiều gấu bông…? Thứ Bảy, đôi khi chen chân hụt hơi chỗ chợ đêm mịt mù người. Rảo chồn chân lại nhìn nhau cười ngất. Anh nắm tay em, thủ thỉ rằng sau này cưới nhau anh sẽ không bao giờ để em đi chợ một mình. Thứ Bảy, gặp hàng gỗ, anh lui cui coi giá để sau này cưới nhau mua. Thứ Bảy, để dành được chút thời gian anh lại chỉ cái bàn, bộ ghế, tấm rèm, bộ áo gối mùa thu đầy lá vàng thanh thanh “sau này cưới nhất định sẽ mua!”. Thứ Bảy. Đèo em qua khu chung cư mới toanh, anh thở sượt ra. “Không biết đến khi nào mới dành dụm nổi mua cho em căn nhà sáng sủa trên chỗ đó?” “Thôi mình về!”

Em không muốn thấy anh phải vật lộn với dự định “sau này cưới” mệt nhọc đến vậy!
Anh vẫn nắm tay em, lái xe bằng tay còn lại. Em không biết vì sao mình không nói được gì. Như một con hến bị người ta đụng đến là nó sẽ ngậm tịt vòm miệng rộng toác của mình lại. Như em. Như anh. Không biết “sau này cưới” là khi nào. Không phải anh không yêu em. Cũng không phải em không yêu anh. Chỉ vì không biết mình sẽ như thế nào, nếu “sau này cưới”…  Chỉ vì mình không thể liều lĩnh với tình yêu bao nhiêu năm như thế…. Chỉ vì những gì đó phía sau cuộc đời mà hai đứa chưa dám trao cho nhau.

Lại thứ Bảy. “Thôi không gặp nhau em hả? Anh bận.” Em không chắc. Nhưng có lẽ anh mệt nhọc rất nhiều khi gặp em, phải vất vả biết bao nhiêu với dự định “sau này cưới”. Em cũng thấy mình muốn vỡ bục ra. Thứ Bảy. “Không cần thiết phải gặp nhau nhiều như vậy nữa” Anh nhắn tin không bao giờ chấm câu. Nhưng em thấy lòng lặng mất một lúc dài. Ngoài đường người xuôi theo nhau. Thứ Bảy mọi ngày, mình cũng chối từ chính mình trong dòng người đông đặc mênh mông đó! Thứ Bảy. Lòng em không biết còn lại gì. Hôm qua mới gặp anh. Hai ngày nữa rồi cũng sẽ gặp anh. Nhưng thứ Bảy mọi lần em đều gặp anh. Nước mắt nhưng nhức trong khóe mi. Im lặng.

Đôi khi cuộc sống của mình trở thành hầm bà lằng không chịu được bởi những thứ rất tào lao. Nhưng đời có những tiểu tiết phụ trợ thừa thải và vô nghĩa nhưng nhất thiết phải có. Để thấy mình giống những người khác. Để thấy mình sống như người khác.

Cà phê và nỗi nhớ.

Nhiều người nước ngoài nghiền cà phê sau khi đến Việt Nam đều nhận xét: Cà phê Việt Nam rất ngon và cũng rất… nặng. Lúc đầu, tôi không để ý đến lời nhận xét này bởi tôi không phải là dân nghiền cà phê.

Đúng hơn là số tiền bố mẹ gửi hàng tháng trước đây cho tôi ăn học không thể đủ để tôi có cơ hội thưởng thức cái hương vị rất quyến rũ của thứ chất đen xì, đặc sánh khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Sau này, khi đã tự mình kiếm được tiền để trang trải cho các khoản sinh hoạt hàng ngày bao gồm cả “tình phí” thì cà phê lại trở thành một thứ đồ uống không thể thiếu được. Nhất là trong lúc này, khi chính mình đang dùng cà phê để tăng thêm cảm hứng viết về nó, với rất nhiều nỗi nhớ quê hương đan xen nhau của các buổi chiều hè ngồi cạnh người yêu bên hồ, hay những đêm đông trong một góc nhỏ của quán nước ven đường.

Cái ngày đầu tiên ấy, cái ngày đầu tiên đưa bạn gái vào quán cà phê, tôi đã dõng dạc gọi “một ly cà phê tan” và tự thưởng cho mình cái cảm giác sành điệu của kẻ từng trải. Ngay sau khi chọn xong đồ uống, tôi ngỡ ngàng nhìn xung quanh và phát hiện ra mình đang rất lạc lõng giữa những con mắt vừa quen vừa lạ của khách hàng xung quanh. Anh phục vụ, như để chữa ngượng cho tôi, đã nói: “Có phải anh muốn uống một ly nâu không?”. Chợt hiểu ra, tôi chộp lấy cơ hội và gật đầu ngay không quên kèm theo một lời cảm ơn và một cái nháy mắt.

Cà phê: Công và Tội..!

Cafein chứa trong cà phê có tác dụng trên hệ thần kinh trung ương và cả hoạt động của hệ thống tim mạch. Vì vậy, có một số người khi uống cà phê sẽ bị tim đập nhanh, nhức đầu, run tay, cảm thấy bất an.

Để có cà phê thành phẩm, người ta đem rang hạt của cây cà phê và chế biến thành bột để chiết qua lọc. Hiện nay có loại bột không phải lọc mà hòa tan hoàn toàn trong nước nóng. Trong quá trình rang cà phê, một lượng nước tương đối bay hơi (khoảng 18%), đường có trong hạt bị caramel hóa làm hạt cà phê sậm màu thành nâu đen, đồng thời có sự biến đổi hóa học cho cà phê mùi vị rất đặc biệt.

Công

Người ta uống nó để thưởng thức mùi vị thơm, gây sảng khoái và có tác dụng kích thích hoạt động trí óc. Tác dụng gây hưng phấn của cà phê là do các hợp chất mà thành phần cơ bản là cafein.

Lượng cafein có trong cà phê ít hơn so với trà nhưng có tác dụng kích thích mạnh hơn vì người ta dùng tới 10-15 g cà phê để pha một ly nhỏ.

Cà phê Việt Nam trên đất Thụy Sĩ

Thời gian qua, khối lượng xuất khẩu cà phê Việt Nam đã có những bước phát triển vượt bậc trên thị trường thế giới, song về mặt giá trị, cà phê mang lại lượng ngoại tệ cho đất nước không nhiều.

Trong cơ chế thị trường, nguồn vốn quan trọng nhất phải đến từ tất cả các thành phần kinh tế, trong đó có đầu tư tư nhân, đầu tư nước ngoài và kể cả đầu tư của các doanh nghiệp Việt kiều. Bên cạnh những vấn đề về chất lượng, giá cả, việc nỗ lực mở rộng tiếp thị, xúc tiến thương mại cũng là những yếu tố hết sức cần thiết.

Công ty cà phê Royal Pacific được thành lập năm 2006 ở Winterthur, Thụy Sĩ, đã luôn chú loan stores trọng tìm kiếm nhập khẩu các loại cà phê Robusta và Arabica của Việt Nam. Qua vài năm phấn đấu không mệt mỏi, cố gắng đảm bảo tiêu chuẩn chất lượng cà phê UTZ & Rainforest Allianc (giấy chứng nhận sản phẩm cà phê bền vững, chất lượng tốt, đảm bảo môi trường sinh thái trên thế giới), công ty đã gây dựng được thương hiệu cà phê Việt và được nhiều khách hàng Thụy Sĩ biết đến.
Cửa hàng kinh doanh cà phê Việt của Công ty Royal Pacific.
Giám đốc điều hành, ông Bruno Mueller, cho biết những hương vị tinh tế của bản sắc cà phê Việt Nam đã lôi cuốn các khách hàng Thụy Sĩ. Không giống như phong cách cà phê Starbuck của Mỹ, hay phong cách Milan của Italia, cà phê Việt hầu hết được pha theo phong cách Pháp, tức là dùng phin, tạo nên một mùi thơm ngất ngây pha chút ngai ngái. Chìa khóa để kinh doanh thành công của công ty chính là tạo được sự uyển chuyển trong khi vẫn giữ được nét tinh hoa của cà phê Việt. Công ty của ông còn cung cấp đầy đủ từ máy xay nguyên hạt đến bộ phin pha cà phê để đảm bảo được độ tinh tế cho các khách hàng yêu hương vị cà phê Việt.
Là người Thụy Sĩ, ông Bruno Mueller hiểu rõ nét văn hóa và gu ẩm thực của người dân sở tại, cũng như biết cách quảng bá các sản phẩm Việt Nam đến với người tiêu dùng Thụy Sĩ. Cùng với tâm huyết của người vợ Việt (chị Phú), ông đã quyết định khởi nghiệp kinh doanh. Ông Mueller cho biết, ngoài các chiến lược marketing thông thường trên báo chí, các cuốn sách in bắt mắt, đưa các hình ảnh sản phẩm lên trang web, công ty ông luôn cố gắng nâng cao chất lượng để chính khách hàng là những người quảng bá hữu hiệu nhất qua việc truyền khẩu. Có những khách hàng truyền thống luôn tìm đến cửa hàng của công ty ông để có được những sản phẩm Việt Nam. Nhiều người Thụy Sĩ khi đi du lịch Việt Nam đã được thưởng thức các món ăn, nhâm nhi tách cà phê Việt, cũng đã tìm đến cửa hàng của ông để lấy lại những cảm giác và những phút giây tuyệt vời ở Việt Nam.

Chị Phú, Giám đốc phụ trách mua bán của Royal Pacific, tâm sự: Chị mong muốn được cung cấp ngày càng nhiều các sản phẩm Việt Nam sang thị trường Thụy Sĩ. Với may mắn cùng hợp tác với chồng là người Thụy Sĩ cũng rất gắn bó với Việt Nam, chị đã có được nguồn cổ vũ để thực hiện hoài bão của mình. Công ty chị đã rất thành công khi giới thiệu các sản phẩm cà phê của Việt Nam ở Thụy Sĩ. Kể từ năm 2011, chị đã trực tiếp đến các tỉnh Đắk Lắk và Lâm Đồng ở Việt Nam để đưa thêm mặt hàng chè Việt Nam ra thị trường Thụy Sĩ và đã được các khách hàng Thụy Sĩ đánh giá rất cao. Gần đây, chị cũng đã giới thiệu thêm cả mặt hàng như hạt tiêu, hạt dẻ và đặc biệt là nước mắm Phú Quốc nhãn hiệu Thanh Hà đã được Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn trao tặng Giải thưởng Bông lúa Vàng Việt Nam lần thứ nhất, năm 2012.

Chị Phú cho biết, chị đã có những khách hàng đặt mua với số lượng lớn nước mắm Phú Quốc để cung cấp cho các nhà hàng ở Thụy Sĩ và họ rất hài lòng về chất lượng của sản phẩm này. Trong thời gian tới đây, chị sẽ cố gắng đưa thêm mặt hàng gạo Việt Nam vào thị trường Thụy Sĩ. Tuy vẫn còn một số hạn chế nhất định như gạo Việt Nam chưa được bảo quản tốt, vẫn còn bị sạn, dễ ẩm mốc… song đây là mặt hàng chủ lực của bà con nông dân Việt Nam, nên chị vẫn cố gắng hết sức để gạo Việt Nam được các khách hàng Thụy Sĩ chào đón.

(Theo Tố Uyên)